Tuyển tập thơ Đinh Hùng

Thảo luận trong 'Tủ sách Thi ca' bắt đầu bởi pdk010192, 28/10/13.

Moderators: Ban Tang Du Tử
  1. pdk010192

    pdk010192 Mầm non

    Mô tả về nhà thơ Đinh Hùng, nhà văn Mặc Đỗ viết:
    "Tôi thật sự nhìn thấy thi sĩ Đinh Hùng một ngày cuối thu 1945 ở Hà Nội...Mái tóc dài phơ phất trước gió, chiếc áo bành tô màu sậm, một cái “catton” khá lớn cắp dưới nách: tôi nhìn thấy rõ nhà thơ tượng trưng Pháp Rimbaud mà Đinh Hùng hằng chịu ảnh hưởng. Con người tài hoa này không riêng trong hoạt động thơ văn, mà còn muốn biểu hiện tư chất tài hoa trong lối sống..."
    Nhà văn Tạ Tỵ kể:
    "Trước mắt tôi, dưới làn khói mỏng manh tự như tơ, Đinh Hùng nằm nhỏ nhoi như một đứa bé. Mái tóc nặng nề lẫn vào bóng tối. Đôi mắt tinh anh không còn nữa, nó mở nửa dài dại. Tôi biết Đinh Hùng đang nhập mộng...Vì dấn thân quá sớm, nhất là dấn thân vào một địa hạt phức tạp đầy dẫy ưu phiền, Đinh Hùng đốt cháy thân phận chẳng những trên đầu ngọn bấc (ý nói việc hút á phiện) mà còn ở men rượu và thú cầm ca sênh phách..."
    Nhà văn Mai Thảo thuật[1]:
    "Tôi được biết là sau ngày người con gái mang tên Liên từ trần, Đinh Hùng bỏ đi đến Hải Dương... Vượt Hồng Hà, bỏ Hà Nội, chàng tuổi trẻ khóc ngất, không mang theo gì hết ngoài nỗi đau đớn và một tấm hình. Đó là di vật cuối cùng của Liên..."
    Mặc dù Đinh Hùng có viết văn, viết kịch, nhưng ông nổi tiếng là nhờ thơ. Các thi phẩm Mê Hồn ca, Đường vào tình sử là hai thi phẩm nổi trội, đánh dấu hai giai đoạn thơ của ông.

    Nguồn Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
     

    Các file đính kèm:

  2. lichan

    lichan Lớp 12


    Nhà Thơ Đinh Hùng

    "Qua xứ ma sầu... gửi người dưới mộ"

    "Trời cuối thu rồi – Em ở đâu?
    Nằm bên đất lạnh chắc em sầu?
    Thu ơi! Đánh thức hồn ma dậy
    Ta muốn vào thăm nấm mộ sâu

    Em mộng về đâu?
    Em mất về đâu?
    Từng đêm tôi nguyện, tôi cầu
    Đấy màu hương khói là màu mắt xưa

    Em đã về chưa?
    Em sắp về chưa?
    Trăng sao tắt, ngọn đèn mờ
    Ta nằm rỏ lệ đọc thơ gọi hồn

    Em hãy cười lên vang cõi âm
    Khi trăng thu lạnh bước đi thầm
    Những hồn phiêu bạt bao năm trước
    Nay đã vào chung một chỗ nằm

    Cười lên em!
    Khóc lên em!
    Đâu trăng tình sử
    Nép áo trần duyên?
    Gót sen tố nữ
    Xôn xao đêm huyền
    Ta đi, lạc xứ thần tiên
    Hồn trùng dương hiện bóng thuyền U Minh

    Ta gởi bài thơ anh linh
    Hỏi người trong mộ có rùng mình?
    Nắm xương khô lạnh còn ân ái?
    Bộ ngực bi thương vẫn rợn tình?
    Hỡi hồn tuyết trinh!
    Hỡi người tuyết trinh!
    Mê em, ta thoát thân hình
    Nhập hồn cây cỏ, đa tình mỗi đêm

    Em có vui thêm?
    Em có buồn thêm?
    Ngồi bên cửa mộ
    Kể cho ta biết nỗi niềm

    Thần chết cười trong bộ ngực điên
    Ta nghe em thở tiếng ưu phiền
    Nỗi lòng xưa dậy tan thanh vắng
    Hơi đất mê người – Trăng hiện lên."

    (Gửi người dưới mộ - Mê hồn ca – Đinh Hùng)

    Bài thơ trên của Đinh Hùng chứa đầy u sầu, thương nhớ, đưa chúng ta vào một thế giới liêu trai ma quái, nhưng thấm đẫm tình yêu. Yêu thương nhau sâu đậm, khi phải chia xa vì cái chết ai cũng thốt lên tiếng nấc đau thương tận đáy lòng. Cuộc đời Đinh Hùng đã bị chứng kiến và ám ảnh bởi cái chết. Cái chết của những người thân trong gia đình, cái chết của người yêu. Nỗi đau sâu đậm chất ngất trời mây đã được Đinh Hùng thể hiện trong thơ. Đọc xong bài thơ "Gửi người dưới mộ" của Đinh Hùng, chúng ta đều cảm thấy rờn rợn trong hồn.
    Đinh Hùng sinh ngày 3 tháng 7 năm 1920 tại làng Phương Dực, huyện Phú Xuyên, tỉnh Hà Tây. Ông là bạn thân của nhà văn Thạch Lam. Và nhà thơ Vũ Hoàng Chương là anh rể của ông. Từ tuổi đôi mươi Đinh Hùng đã bắt đầu sáng tác thơ, văn và có thơ được đăng trên Hà Nội Tân Văn của Vũ Ngọc Phan, giai phẩm Đời Nay của Tực Lực Văn Đoàn. Trong sáng tác, Đinh Hùng còn ký các bút danh Hoài Điệp Thứ Lang, Thần Đăng. Năm 1943, Đinh Hùng xuất bản tập văn xuôi "Đám ma tôi" . Ông được nhà thơ Thế Lữ khuyến khích, bắt đầu nổi tiếng trên thi đàn với bài thơ "Kỳ nữ".
    Năm 1944, Đinh Hùng cùng với các nhà thơ: Trần Dần, Vũ Hoàng Địch, Trần Mai Châu chủ trương thực hiện giai phẩm Dạ Đài. Những người thực hiện và phát hành giai phẩm Dạ Đài với "bản tuyên ngôn tượng trưng". Đây là một tuyên ngôn nghệ thuật được người đương thời chú ý. Đinh Hùng, Trần Dần, Vũ Hoàng Địch, Trần Mai Châu... tự nhận mình là thi sĩ tượng trưng và tuyên bố: "Chúng tôi sẽ nối lại nghiệp dĩ của Baudelaire, tâm sự của Nguyễn Du – sự nổi loạn và ra đi của Rimbaud – nỗi cô đơn của những nhà thơ lãng mạn. Chúng tôi sẽ vén cao bức màn nhân ảnh, viết lên quỹ đạo của trăng sao – đường về trên cõi chết... Thi sĩ tượng trưng chúng tôi sẽ nói lên và chỉ nói lên bằng hình tượng, thứ ngôn ngữ tân kỳ, ngôn ngữ của thế giới yêu ma, của những thế giới thần nhân mà cũng là thế giới âu sầu đây nữa. Bằng hình tượng, chúng tôi sẽ kể lại những câu chuyện xa xưa người ta kể cho chúng tôi nghe dưới ngọn đèn. Chúng tôi sẽ tìm hiểu linh hồn của những ca dao, tục ngữ. Chúng tôi sẽ tượng trưng hóa cái sức rung động của trẻ em trước chuyện cổ tích hoang đường và sức rung động của gã nông phu trước những bản đồng dao thuần phác..."
    Với ý thưởng của tuyên ngôn ấy, năm 1954, Đinh Hùng cho ra đời tập thơ "Mê hồn ca" .
    "Mê hồn ca" xuất hiện trên thi đàn giữa thời loạn ly, đất nước chia đôi nên việc phát hành có phần hạn chế. Tuy vậy, ai đã đọc "Mê hồn ca" cũng đều bị cuốn hút, ám ảnh bởi hình ảnh ma mỵ liêu trai, ám ảnh bởi sự sống đầy mộng mị của trần gian và chốn âm cảnh. Và, cảm phục trí tưởng tượng bay bổng đầy sáng tạo của Đình Hùng:

    "Lòng đã khác ta trở về đô thị
    Bỏ thiên nhiên huyền bí của ta xưa
    Bóng ta đi trùm khắp lối hoang sơ
    Và chân bước nghe chuyển rung đồi suối
    Lá cỏ sắc vương đầy trên tóc rối
    Ta khoác vai manh áo đẫm hương rừng
    Rồi ta đi khí núi bốc trên lưng
    Mắt hung ác và hình dung cổ quái
    Trông thấy ta cả cõi đời kinh hãi
    Dòng sông con nép cạnh núi biên thùy
    Đường châu thành quằn quại dưới chân đi
    Xao động hết loài cỏ hoa đồng nội
    Người và vật nhìn ta không dám nói
    Chân lảng xa, từng cặp mắt e dè
    Ta ngẩn ngơ nhìn theo bóng ngựa xe
    Nhìn theo mãi đến khi đời lánh cả
    Và ta thấy hiện nguyên hình sơn dã..."

    (Trích Bài ca man rợ - Đinh Hùng)

    Năm 1954, Đinh Hùng vào sống ở Sài Gòn. 1955, ông công tác và là cột trụ của mục Tao Đàn của đài phát thanh Sài Gòn. Năm 1961, Đinh Hùng xuất bản tập thơ "Đường vào tình sử" . Thì, đến năm 1962, với "Đường vào tình sử" Đinh Hùng đoạt giải thưởng thi ca miền Nam. Thế Phong, nhà thơ, nhà văn, nhà biên luận đã nhận định: "Đinh Hùng làm vinh dự cho giải, giải thơ không tạo vinh dự cho Đinh Hùng".
    "Đường vào tình sử" đánh dấu một hướng mới trong sáng tác thơ ca của Đinh Hùng. "Mê hồn ca" là câu chuyện thơ đầy mộng mỵ, ma quái, bí hiểm như truyện Bồ Tùng Linh, còn "Đường vào tình sử" đời hơn, thực hơn – là những bài thơ tình đẹp, đưa chúng ta vào một thế giới tình yêu đầy hương sắc. Đinh Hùng đã viết những câu thơ đẹp rung động con tim của bao người:

    Chưa gặp em tôi vẫn nghĩ rằng
    Có nàng thiếu nữ đẹp như trăng
    Mắt xanh lả bóng dừa hoang dại
    Thăm thẳm nhìn tôi, không nói năng

    Bài thơ hạnh ngộ đã trao tay
    Ôi mộng nào hơn giấc mộng này?
    Mùi phấn em thơm mùa hạ cũ
    Nửa như hoài vọng, nửa như say

    Em đến như mây, chẳng đợi kỳ
    Hương ngàn gió núi, động hàng mi
    Tâm tư khép mở đôi tà áo
    Hò hẹn lâu rồi – Em nói đi

    Em muốn đôi ta mộng chốn nào?
    Ước nguyền đã có gác trăng sao
    Chuyên tâm tình dưới hoa thiên lý
    Còn lối bâng khuâng: Ngõ trúc đào

    Em chẳng tìm đâu cũng sẵn thơ
    Nắng trong hoa, với gió bên hồ
    Đành rằng em đấy, khi tình tự
    Ta sẽ đi về những cánh xưa

    Rồi buồn ưu sầu, em với tôi
    Nhìn nhau cũng đủ lãng quên đời
    Vai kề một mái thơ phong nguyệt
    Hạnh phúc xa xa mỉm miệng cười.

    (Tự tình dưới hoa – Đinh Hùng)

    Bài thơ đã được nhạc sĩ Phạm Đình Chương phổ nhạc mang tên "Mộng dưới hoa" làm đắm say bao người yêu thơ, yêu nhạc.
    Đinh Hùng đã từ giã cõi đời vào ngày Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link tại Sài Gòn vì bệnh ung thư.
    Cùng với thơ, Đinh Hùng còn viết tiểu thuyết dã sử. Tác phẩm đã xuất bản: Cô gái gò Ôn Khâu, Người đao phủ thành Đại La. Trước khi qua đời, Đinh Hùng đã hoàn thành nhiều tác phẩm nhưng chưa kịp xuất bản, gồm có: Tiếng ca bộ lạc (Thơ), Tiếng ca đầu súng (Ký), Dạ lan hương (Văn xuôi), Sứ giả (Tùy bút), Vần điệu giao tình (Cảo luận). Về kịch thơ có: Cánh tay hào kiệt, Phan Thanh Giản, Lạc lối trần gian.
    Đinh Hùng là một con người tài hoa trong cuộc sống và văn chương. Rất tiếc tuổi thọ của ông thật ngắn ngủi. Nhưng, tác phẩm thơ của ông sẽ sống mãi với thời gian.

    LÊ NGỌC TRÁC
     
    Chỉnh sửa cuối: 28/10/13
    Ban Tang Du Tử thích bài này.
Moderators: Ban Tang Du Tử

Chia sẻ trang này