Tuyển tập truyện ngắn Vũ Hồng

Thảo luận trong 'Tủ sách Văn học trong nước' bắt đầu bởi moonuycxalim, 4/10/13.

Moderators: Văn Lộc
  1. moonuycxalim

    moonuycxalim Lớp 9

    Cuối tháng Chín, tôi đến trường đại học và học ở khoa Sử. Lúc ấy, tôi đã hai mươi lăm tuổi vì phải qua vài năm quân ngũ. Tôi cảm thấy kiến thức không hụt hẫng bao nhiêu khi giáo trình học có mấy điều ở trung học đã nói đi nói lại.

    ở miền Nam, mùa Thu là mùa mưa dầm. Mẹ nói lúc còn nhỏ tôi rất khó tính. Chỉ khi nào ngoài cửa có gió đùa những chiếc lá rơi thì tôi chăm chú nhìn và mới chịu thôi khóc. Đó là chuyện ngày nhỏ. Bữa nọ, khi thầy phụ trách môn triết học đang thao thao bất tuyệt về những cặp phạm trù, tôi buồn ngủ nên chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ. ở đó có những chiếc lá khô tai tái rơi và đôi chim se sẻ đang rượt đuổi nhau. Phía xa xa là vùng đồi thấp lưa thưa vài bụi cò ke và hoa sim.

    "Này, đứng dậy! Cả cô bé kia...".

    Thầy giáo quát khi đứng trước mặt tôi. Tôi chẳng hiểu sao tôi không run khi nghe tiếng quát ấy.

    "Nhắc lại những gì nãy giờ xem!" - Thầy bảo.

    "Dạ, phạm trù...".

    "Gì nào?".

    Tôi liều:

    "Ví dụ có hai con se sẻ. Một con trống và con kia là mái...".

    Có nhiều tiếng cười nho nhỏ.

    "Tốt lắm!" - Thầy giáo gầm lên - "Ngồi xuống! Một điểm".

    "Còn cô bé kia, sao ngủ?" - Thầy giáo chỉ tay về phía cuối giảng đường, dãy nữ. Tôi thấy đó là một cô gái mảnh mai, mặt đỏ dừ.

    Nàng lí nhí:

    "Tối qua em không ngủ được!".

    "Em đùa đó à?".

    "Dạ, không".

    "Vì sao?".

    Nàng lúng túng. Tôi cảm thấy thích cô ta. Tôi im lặng...

    Mười một giờ mười lăm, có tiếng chuông điện ngoài hành lang. Buổi học đã hết. Tôi không vội về ký túc xá sinh viên mà lại đi chầm chậm theo những con đường vòng qua chân đồi. Bầu trời mùa thu không nắng, đầy mây báo hiệu chiều sẽ có trận mưa lớn....

    Người post cũ Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
    Nguồn TVE
     
Moderators: Văn Lộc

Chia sẻ trang này