Truyện ngắn - Tản văn Tuyển truyện ngắn nước ngoài - Nhiều tác giả

Thảo luận trong 'Tủ sách Văn học nước ngoài' bắt đầu bởi nguyenthanh-cuibap, 15/2/17.

  1. nguyenthanh-cuibap

    nguyenthanh-cuibap Cử nhân

    Tuyển truyện ngắn nước ngoài
    Dịch thuật: Nguyễn Vạn Lý
    Tập hợp , tạo Ebook: Cuibap
    Nguồn: nguyenvanly7.wordpress.com
    [​IMG]
    Suốt ngày hôm ấy, từ sáng sớm, A Múi nấp dưới gầm giường trong một căn phòng nhỏ và tối, đầu gục xuống, người không nhúc nhích và không dám thở mạnh.
    Dưới chân ngọn núi Hồng Tử Sơn là một cánh rừng rậm, đầy những cây thông và các loài cây khác. Một con suối nhỏ chảy qua một cánh đồng trồng bắp. Bên cạnh cánh đồng là một dãy bảy căn nhà, phần lớn đã cũ kỹ và xiêu vẹo. Chỗ này là làng Ðào. Tuy nhiên trong làng chẳng có ai họ Ðào cả. Bốn trong số bảy căn nhà này là của gia đình họ Trần, căn nhà cuối dãy phía tây là nhà từ đường để thờ tự linh hồn người chết, và ở giữa dãy là một căn nhà tương đối mới và đẹp đẽ của phú ông họ Trần.
    Chính trong căn nhà thứ bảy, căn nhà nghèo nhất, chỉ có năm phòng nhỏ của gia đình họ Vương, là nơi A Múi đang nằm ẩn nấp. Thực ra nửa căn nhà này đã cầm cho phú ông họ Trần rồi. Hai năm trước khi ông già Vương chết, họ Trần đã cho người góa phụ vay bốn chục ngàn để có tiền làm tiệc ma chay cho chồng. Do đó bây giờ bà Vương sống với con trai, thằng Tiểu Bội, và người con gái, A Múi, trong phía sau của túp lều không thuộc quyền của Trần phú ông. Trong căn phòng kế nhà bếp — đúng hơn là trong góc bếp, vì chiếc giường được ngăn khỏi nhà bếp bằng một vài tấm ván mỏng — A Múi run rẩy và nín thở suốt ngày trong một nỗi kinh sợ khó hiểu. Một vài cái thớt và những giỏ tre trống không dựa vào tường nhà bếp.
    Nhà bếp lúc này đang rất ồn ào. Có bốn chiếc bàn vuông bằng gỗ, có ghế kê hai bên, và những chiếc ghế này cùng với những người ngồi trên ghế đã làm chật cứng căn phòng nhỏ. Tất cả người ta có thể đếm được hơn ba mươi người, không những chỉ có dân làng Ðào mà thôi, mà còn có khách từ các làng Dự và Hồng Tường bên cạnh nữa. Họ ngồi ăn nhậu một cách thỏa thuê. Phần lớn khách mặc quần áo vải xanh hoặc trắng, và đi chân đất. Tuy nhiên có ba người mặc áo choàng dài là Trần phú ông, Ngô thương gia, một người biết đọc biết viết, và vị Lão Trượng Tóc Bạc được kính trọng vì tuổi tác. Rất ít khi những nhân vật mặc áo dài này đến thăm một nơi bần hàn như thế, và hiển nhiên họ biết rằng sự hiện diện của họ đem lại sự trang trọng cho bữa tiệc.

    [​IMG]
     

    Các file đính kèm:

    vinaguy, big_daddy, vndony and 20 others like this.

Chia sẻ trang này