Trà phiếm Uống trà ngâm thơ

Thảo luận trong 'Bàn Trà' bắt đầu bởi chelsky_ngoann, 1/2/16.

Moderators: canaximuoi
  1. chelsky_ngoann

    chelsky_ngoann Lớp 4

    Góc nhỏ để chia sẻ thơ và đôi lời về thơ.

    Hôm nay cuối năm, chợt nhớ về bài thơ của Trần Đăng Khoa, có câu "chúng ta sống bên nhau dẫu năm này qua tháng khác/ cũng chỉ là một thoáng giữa sân ga" Xin chép cả bài lại đây:

    Bài thơ viết ở nghĩa trang.

    Người hạnh phúc và người đau khổ
    Đều gặp nhau trắng toát ở nơi này
    Đều dài rộng như nhau vuông cỏ biếc
    Đều ấm lạnh như nhau trong hơi gió heo may.

    Ôi thiên nhiên, cảm ơn người nhân hậu
    Những so le, người kéo lại cho bằng
    Ít nhất cũng là khi nằm xuống
    Trong mảnh gỗ rừng, dưới một vầng trăng...

    Những nắm đất lặng thinh như trăm ngàn nắm đất
    Ai hay đâu đây là những con người
    Với bời bời nỗi niềm tâm sự
    Đến bây giờ có lẽ cũng chưa nguôi...

    Tôi đi giữa nổi chìm bao số phận
    Người xưa vẫn đây mà, có xa cách chi đâu
    Tôi thầm gọi. Sao không ai lên tiếng
    Chỉ hoang vắng dưới chân và sương khói trên đầu...

    Cháu bé nào đây, vài tháng tuổi
    Rợn mình nghe tiếng gió khóc u oa
    Một cái với tay giữa lưng chừng trời đất
    Cõi đời này thôi thế đã qua...

    Cụ già từ nơi đâu không rõ
    Lặn lội tìm ai về thành phố xa xôi
    Rồi vấp ngã trước một tia nắng quái
    Con cháu, anh em là sỏi đá quê người...

    Và em gái xinh tươi, hiền dịu
    Bao trái ngọt chín vì em, em đã nhận được gì ?
    Tấm áo hoa chờ em vào tiệc cưới
    Có ai ngờ thành áo liệm lúc em đi..

    Trời rộng vô cùng, đất cũng rộng vô cùng
    Bởi khoảng trống mỗi con người bỏ lại
    Cái khoảng trống nhỏ nhoi bằng chính vóc họ thôi
    Mà cả thế giới này cũng không sao bù nổi..

    Cái chết vẫn rình ta sau từng ngưỡng cửa
    Cua đường hẹp, chiều mưa, vài sải nước gần bờ
    Ta chả là gì giữa bốn bề bất trắc
    Chỉ tích tắc khôn lường ta đã hóa người xưa..
    Ta đâu muốn ví đời mình cùng ngọn cỏ
    Ngọn cỏ yếu mềm, ngọn cỏ nhỏ nhoi
    Nhưng khi ta đã nằm dưới mộ
    Cỏ vẫn xanh biêng biếc ở bên trời..

    Trước thiên nhiên, con người như khách trọ
    Như ảo ảnh chập chờn, thoáng đến, thoáng lìa xa
    Chúng ta sống bên nhau, dẫu năm này tháng khác
    Thì cũng vẫn chỉ là một thoáng giữa sân ga...

    Mặt trời lặn rồi, mặt trời còn mọc lại
    Ngôi sao rụng vào đêm vĩnh viễn chẳng luân hồi
    Ta nghe tiếng rì rầm của những hàng bia đá
    Con ngưòi ơi ! Hãy thương lấy Con Người…


    Trần Đăng Khoa.

    Nếu nhớ không nhầm, bài thơ viết chia buồn trong đám tang của một cô gái trẻ. Mình đọc từ tờ báo nào đó hồi còn học cấp 2, rồi nhớ mãi, những vần thơ có phần buồn bã. Nhất là hai câu đã trích ở trên. Sau này mỗi lần đứng ở ga tàu hoặc nhìn đoàn tàu chạy, mình lại nhớ đến những chia xa vĩnh viễn.
     
  2. Ban Tang Du Tử

    Ban Tang Du Tử Moderator Thành viên BQT

    Trà suông một chén môi miệng nhạt
    Thơ trần mấy câu lòng vương mang

    :rolleyes:
     
  3. trung_luoc

    trung_luoc Lớp 3

    Chép lại bài thơ cũ,
    Để tặng Người giờ đang đứng giữa sân ga
    Nhớ những bài thơ cũ đã vời xa...
     
    chelsky_ngoann thích bài này.
Moderators: canaximuoi

Chia sẻ trang này