Văn Thù chiêm bốc pháp

Thảo luận trong 'Thể loại khác' bắt đầu bởi Vtadao, 2/10/13.

Moderators: virgor
  1. Vtadao

    Vtadao Lớp 3

    Lời Nói Ðầu

    Ðảnh Lễ Bồ Tát Văn Thù Sư Lợi
    Ðức Văn Thù Sư Lợi (Manjushri) là hoá thân của Trí Huệ. Trong các bậc Ðại Bồ Tát Phật Giáo, Ðức Quán Tự Tại Bồ Tát được tôn xưng là “Ðại Bi”, Ngài Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát được tôn xưng là “Ðại Trí”.
    Theo quan điểm của Mật Tông Tây Tạng, hành giả nên dùng “Tâm Bồ Ðề” làm căn bản tu tập, Bồ Ðề Tâm phải có 2 nhân tố: thứ nhất là Ðại Bi, thứ hai là Ðại Trí. Cho nên hành giả mật tạng phải đặc biệt kính ngưỡng hai vị Bồ Tát này.
    Ý nghĩa của chữ “Văn Thù Sư Lợi” là “Diệu Cát Tường”, nghĩa là “tốt đẹp nhất”. Trong nghi quỹ của Mật Tông Tây Tạng, ngài Bồ Tát Văn Thù Sư Lợi đã thị hiện thành một đồng tử. Vì vậy mà Ngài còn được tôn xưng là “Diệu Cát Tường Ðồng Tử.”
    Quyển “Phép Tiên Ðoán của Ngài Diệu Cát Tường Bồ Tát” này rút ra từ Mật Tông Tây Tạng, phái Hồng Giáo do ngài Ninh Mã Nham Truyền Ðại Bất Bại Tôn giả Tương Cống Mật Bành (Jamegon Mipham 1846-1912) lập nên. Vì dùng chú ngữ của Ngài Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát lập thành 36 quẻ, lại dùng chú tự của chú ngữ để tiên đoán nên lại có tên là “Phép Tiên Ðoán Diệu Cát Tường”. Gần đây có Jay Goldberg đã dịch sang Anh Ngữ và đã xuất bản, do Tát Ca Pháp Vương đề tựa. Nay lại dịch sang Trung Văn có tu chính lại để hành giả Trung Quốc tiện xử dụng.
    Bất Bại Tôn giả trong Mật Tông là một vị có tài năng đặc biệt, Ông được tôn xưng là Nham truyền Ðạo sư, trên thực tế chưa nắm hết mật pháp của nham tạng. Người ta tôn xưng là (Nham Truyền), chỉ vì tất cả mật pháp đều do tự tâm, ý mà ra, như từ Nham Tạng mà ra gọi là “Ý Nham”, theo nghĩa mà nói, do tâm ý mà nói ra tức là Mât Pháp Vô thượng của Nham Tạng. Quyển “Phép Tiên Ðoán Diệu Cát Tường” nầy cũng thuộc một trong những loại Ý Nham, cho đến phái Ninh Mã và Phái Tát Ca (Hoa Giáo) cũng tôn sùng và đều công nhận là pháp điển của ngài Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát.
    Tôn giả sanh tại miền Ðông Tây Tạng, tuy tu học pháp với Ninh Mã phái nhưng lại tinh thông giáo pháp của bốn phái lớn là Hồng, Hoa, Bạch và Hoàng, lúc sanh thời đã trước thuật nhiều tác phẩm, nội ngoại ngũ minh đều thông hiểu. Về ngoại minh, Kiến trúc và Chiêm tinh làm nỗi tiếng nhất. Còn về việc chú thích Mật Tục và Phật điển, lại làm cho những nhân sĩ mật thừa cận đại tôn sùng là bậc khuôn mẫu.
    Ðối với phép tiên đoán nầy, người viết cũng có một lần chính bản thân đã thể nghiệm. Hơn 10 năm trước, Pháp Vương Ninh Mã Phái là ngài Ðôn Châu Ninh Ba Xa (Dudjom Rinpoche) đến Hồng Kông lần thứ nhì, người viết đã đến yết kiến và xin Pháp Vương tiên đoán cho một quẻ xem số tiền hàng ở Ðài Loan có thu hồi đầy đủ được không. Pháp Vương từ bi chấp thuận. Ngài bắt đầu lần hột và tụng niệm Thần chú của Ngài Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát, sau đó ngồi im lặng một chút, rồi thuận tay đang lần hột nắm tới một đoạn dài chuổi hột, xong bắt đầu đếm cứ 6 hột là một đoạn cho đến khi số thừa còn lại là số bao nhiêu. Sau khi làm như vậy hai lần xong, Ngài nói với người viết rằng tiền hàng không thu hồi được đâu. Ngài Dudjom lại nói tiếp ngài đã dùng phương pháp tiên đoán của Ngài Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát, nên người viết rất thích thú về phương pháp tiên đoán nầy. Pháp Vương lại nói “Anh quá yêu thích về thuật số. Mật tông cũng nên biết một chút thuật số. Nhưng Mật Tông lại có quá nhiều thuật số như: Chiêm tinh và Phong thủy đều bắt nguồn từ Trung Quốc, cho nên anh thích môn thuật số cũng tốt lắm.”
    Lúc đó người viết đã có ý xin Ngài truyền thọ cho phép tiên đoán nầy, ngờ đâu Pháp Vương đã biết trước được tâm ý của người viết nên Ngài nói “Tương lai anh nhất định có cơ duyên để học môn nầy.” Thực ra rất đơn giản, Kinh Dịch của chúng ta bắt đầu rất phức tạp. Nói một cách chính xác, nếu đem phương pháp bói toán trong Kinh Dịch mà so với phương pháp nầy thì Kinh Dịch phức tạp hơn nhiều. Tuy nhiên, hai loại lại khác nhau. Kinh Dịch dùng Âm Dương, quẻ hào, chính nó có một phép tắc riêng biệt, còn đối với cách tiên đoán trong cuốn sách này hoàn toàn dựa vào sự “quán tưởng”, cũng như dựa vào sự “tu trì” của người đoán.
    Quán tưởng: là công phu căn bản của Mật Tông Tây Tạng. Quán Bổn Tôn, quán Ðàn Thành là giai đoạn căn bản phải trải qua của người mới nhập môn. Kỳ thực mà nói cách Quán Tưởng thì tất cả mọi người đều có thể đạt được, chỉ một số ít người quá đam mê; vừa nhắm mắt là thấy được hình tượng mà chính mình sùng bái và cho rằng quán tưởng được rồi.
    Dùng phương pháp tiên đoán theo sách nầy, phải quán tưởng Ngài Văn Thù Sư Lợi Bồ Tát. Dưới đây chúng tôi sẽ lần lượt giới thiệu phương pháp Quán Tưởng mong quí độc giả hãy chú tâm để có thể tu tập được thành công. Kỳ thực tu tập quán tưởng cũng như làm cho vỏ đại não được nghỉ ngơi, dù rằng không làm việc chiêm bốc, đối với việc tu dưỡng tinh thần và dưỡng sinh chắc chắn có lợi ích rất nhiều. .

    Link download
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link

    **********************
    Nguồn: TVE
    Người viết bài: rinshou
     
    viettran_ru thích bài này.
Moderators: virgor

Chia sẻ trang này