Tuổi hoa Vòng tay học trò - Nguyễn Thị Hoàng

Thảo luận trong 'Tủ sách Văn học trong nước' bắt đầu bởi thiensu_mattroi, 30/9/13.

Moderators: Văn Lộc
  1. thiensu_mattroi

    thiensu_mattroi Lớp 9

    [​IMG]



    Vòng tay học trò
    Tác giả: Nguyễn Thị Hoàng
    Truyện dài
    Định dạng EPUB và PDF


    Chương 1

    Trang điểm xong, Trâm ngắm khuôn mặt mình trong gương và mỉm cười với bóng. Hai con mắt đen trong sáng long lanh như hòa điệu với đôi môi phơn phớt một lượt son hồng nhạt hé hàng răng trắng đều như bắp non. Mái tóc chải rối, vén cao, làm nhưng nét dịu dàng trên mặt Trâm có vẻ già dặn và kiêu sạ Trâm bàng hoàng sung sướng thấy mình lạ và đẹp hẳn lên như lâu ngày gặp lại một người tình lòng chưa nguôi yêu dấu. Khuôn mặt này chỉ lạ đối với những ngày tháng hiện tại, nhưng quen thuộc vô cùng với chuỗi dài quá khứ của Trâm. Đã hơn một tháng từ ngày đi dạy học, Trâm không bao giờ đánh phấn và trang điểm thế. Hàng ngày đến trường hoặc đi ra phố chợ, thăm viếng bạn bè bà con, Trâm chỉ tô một lượt phấn hồng thật mỏng đến không ai biết là nàng dùng phấn để che lớp da trắng xanh chưa quen khí hậu của thành phố sương mù này. Ngòi bút chì đen kẻ đuôi mắt để lâu không dùng nay đem gọt lại, Trâm làm mòn mất một nửa. Cái bút lông nhỏ tô môi cuốn lại vì lâu không bám hơi son phải ngâm vào nước hoa hồng một lúc mới dùng được. Đến những ngón tay của nàng khi trang điểm cũng trở nên lúng túng, vụng về. Bây giờ giở lại những "đồ nghề" thuở trước, nhìn khuôn mặt rực rỡ trở về trong bóng gương xưa, bỗng nhiên lòng Trâm chùng hẳn xuống trong một nỗi buồn man mác, một thống xót đau gờn gợn như có ai cấu vào vết thương đã lành khô máu từ lâu.

    Vẻ đẹp ngày xưa còn đó. Tâm hồn dạt dào khao khát yêu đương còn đó. Nhưng những ngày vui, những phút đắm say huyên náo, những bước đường phiêu lưu liều lĩnh đã qua rồi. Trâm như con tàu phải chạy qua đường sắt cuộc đời, bỏ lại sau mình những núi đồi, khe suối, bỏ lại những cảnh thiên nhiên chung thủy đời đời. Bây giờ, đối bóng soi gương, nàng nhớ lại, nhớ lại chính bóng dáng mình chói sáng những đêm vui không bao giờ còn nữa. Sàigòn. Nhưng dạ hội. Những cocktail. Những buổi tiếp tân. Những lần đi chơi không chương trình, không mục đích đầu hôm suốt sáng. Thời gian không có mức ngăn chia phân biệt. Một tuần như có cả bảy ngày chủ nhật. Một năm vui chơi chỉ như một mùa hè. Nàng thấp thoáng khắp nơi, từ những đám phong lưu phá sản bằng ăn chơi đủ điệu cho đến những bọn nhỏ tuổi bất chấp cuộc đời, hối hả sống, vội vàng yêu, hăng hái nhập cuộc mê cuồng theo kẻ lớn. Ở đâu nàng cũng hình như là trung tâm điểm của những cái nhìn mê thích giao nối, đón chào, của những nụ cười trao gởi, cởi mở thân yêu. Hay ít ra nàng cũng đã là một đầu đề cho những câu chuyện, khen có, chê có. Dù có bị chê bai, chỉ trích chửi rủa, cũng được, hơn là một kẻ suốt đời không ai chú ý, không ai nhắc tới, bị quên lãng, bị nhận chìm trong một vũ trụ lạc long cô đơn khép kín. Thế mà ở một cuộc tiếp tân, Trâm đã là bà hoàng không ngôi vị, ở một chuyến đi chơi đêm, nàng là thứ ánh sáng của kim cương. Và giữa bao nhiêu khuôn mặt chán chường, buồn nản của những kẻ bê tha mỏi mệt, nàng cũng vẫn là một nốt nhạc trầm rung động người nghe nhất trong những điệu buồn. Ở thế giới tưng bừng đó, Trâm luôn luôn là kẻ bị yêu mệ Những mối tình kỳ dị khác thường, liều lĩnh bất chấp. Những người đàn ông, những gả con trai. Nàng nhớ lại những tên người trong ký ức như người lính thắng trận kiểm điểm xá chết của phe địch bỏ lại ở chiến trường. Văn tỉ phú. Marc giáo sư đại học, John sĩ quan Mỹ. Tuấn phi công. Francois ký giả. Hồng nha văn. Linh con nhà giàu phá sản. Và một khối thằng sinh viên. Một khối thằng học trò choai choai mới lớn say mê của cấm như khoái làm chuyện siêu phàm. Bây giờ họ là những xác chết. Mỗi tình yêu là một bông hoa đã úa tàn. Mỗi ngày vui là một chiếc lá vàng rơi rụng. Vì Trâm đã chán ngán, đã mệt mỏi, đã lìa xa một nửa con đường lan bạt đó. Đã bỏ cái thành phố hai mặt sống và chết, mê và chán, xấu và tốt đó. Nàng bỏ đi như một từ khước. Và như một lần trốn. Từ khước đi những thú vui buông thả đưa tới lỡ lầm cay đắng, đưa tới trống không giằng đặc tủi hờn. Lẩn trốn nhung đòi hỏi xôn xao của chính mình, của một bản chất sôi nổi thèm sống, thèm yêu đến tột cùng, đến vô bờ vô bến.

    Trâm bắt qua một nhịp đời khác không tìm chuyển tiếp. Đàlạt như một nơi ngơi nghỉ vùi chôn đời đời. Cuộc sống đang sôi trào bỗng dưng lắng đọng lại như những thước không gian câm nín dày đặc sương mù. Lẽ ra sau khi giã từ Sàigòn ồ ạt, Trâm phải tập dần quen với cuộc đời yên ổn trầm lặng đã rồi mới lên đây. Mà không. Hai nhịp sống tương phản nối liền nhau, và tâm hồn nàng đột ngột chịu đựng sự giao động mãnh liệt của hai thế giới, hai nhịp đàn khác điệu. Như giữa khí hậu nóng bức khô khan của Sàigòn và lạnh lẽo ẩm ướt của Đàlạt không có miền trung gian.....

    Link download: ( MF và 4Shared)

    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem linkVui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link


    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem linkVui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link


    bổ sung thêm một bản prc và epub

    link: Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
    __________________

    Người post: nguyenthanh-cui
    Nguồn TVE
     

    Các file đính kèm:

    Chỉnh sửa cuối: 1/10/13
    nguahoangvn and chis like this.
  2. hmduc44

    hmduc44 Lớp 2

    [​IMG]

    Vòng tay học trò
    Nguyễn Thị Hoàng
    Nguồn: Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
    Làm ebook: hmduc44
    Hoàn thành: 05.12.2014
    SG/Tp.HCM
    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
    ***

    "Vòng tay học trò" kể về câu chuyện của một cô gái tên Trâm. Cô quyết định từ bỏ Sài Gòn với những mảnh tình buồn của quá khứ để bắt đầu một cuộc sống mới như là một cô giáo ở Đà Lạt.

    Tôi đã đọc rất nhiều tác phẩm của Nguyễn Thị Hoàng cách đây rất lâu. Lâu đến nỗi không còn nhớ đã đọc những tác phẩm gì và đọc như thế nào. Nhưng văn phong súc tích, gợi cảm và giàu hình ảnh của bà thì không thể quên. Cũng như không thể nào quên tác phẩm đã làm khuấy động dư luận giới văn chương "Vòng tay học trò" của bà - tác phẩm mà khi ra đời đã bị dư luận còn mang nặng tư tưởng Khổng Giáo lúc bấy giờ của thập niên 60 của thế kỷ trước cho là vô luân. Dĩ nhiên tôi sẽ không đề cập đến tác phẩm này cũng như mối quan hệ tình cảm trong nó với cái nhìn lỗi thời, lạc hậu và phi nhân bản đó.

    Tình cảm giữa con người với con người vốn là những xúc cảm thiêng liêng phát xuất từ trái tim. Nó không biết đến tuổi tác, địa vị, giai cấp và thậm chí cả giới tính. Với quan niệm đó, với tôi, "Vòng tay học trò" là một khái niệm tình cảm đẹp trong một bối cảnh tình yêu lãng mạn và thánh thiện của chốn học đường. Chỉ tiếc rằng nó quá đẹp và mỏng manh để có thể tồn tại và lớn lên trong cái thực tế cuộc sống vốn luôn đầy những thử thách chông gai và những định kiến xã hội khắc nghiệt.

    "Vòng tay học trò" kể về câu chuyện của một cô gái tên Trâm. Cô quyết định từ bỏ Sài Gòn với những mảnh tình buồn của quá khứ để bắt đầu một cuộc sống mới như là một cô giáo ở Đà Lạt. Và rồi trong ngôi biệt thự cô đơn mà cô đang sống, cô đã giang tay để đón nhận, cưu mang những đứa học trò bơ vơ, lạc loài. Như một sự run rủi của số phận, tình yêu đã nảy nở giữa cô và đứa học trò tên Minh nhỏ hơn cô nhiều tuổi.

    Nguyễn Thị Hoàng đã phác họa nên một tình yêu mà trong đó những xúc cảm tinh tế nhất của trái tim được đẩy đến tận cùng. Trong đó chúng ta sẽ không bao giờ có thể tìm thấy, dẫu chỉ là một giây thoáng qua, bóng dáng của tính toan, mưu đồ, bội phản cũng như những đam mê nhục dục thấp hèn. Trái tim của cậu học trò mới lớn còn nguyên vẹn và tinh khôi như một trang giấy mới. Và trên trang giấy đó, cuộc đời chưa kịp có thời gian để vẽ lên nó những đường kiếm hủy diệt. Cậu đã yêu một cách hồn nhiên như cái cách mà cậu đã lớn lên: mộc mạc và bản năng.

    Còn cô giáo Trâm qua bao giông bão tình trường đã đủ kinh nghiệm để nhận ra rằng có lẽ đây là lần đầu tiên cô thực sự cảm nhận được thế nào là tình yêu. Lần đầu tiên trong đời cô cảm nhận được một thứ ánh sáng mơ hồ đã chiếu sáng đời cô sau bao ngày tăm tối ngụp lặn trong những mối quan hệ mà cô ngộ nhận là tình yêu, những mối quan hệ mà trong đó cô chỉ như một con mồi bị săn đuổi bởi những con thú săn háu đói. Nhưng đáng tiếc thay, ánh sáng đó chỉ vừa kịp loé lên đã vội vụt tắt khi Minh bỏ ra đi sau những tháng ngày dằn vặt trở trăn, để Trâm một lần nữa lại rơi vào vùng vũng lầy băng giá và cõi bóng đêm mù mịt.

    Kết thúc dở dang của chuyện tình, dẫu để lại nhiều dư âm đớn đau, chua xót và bùi ngùi, ngẫm ra lại là một kết thúc hợp lý và đẹp. Nó hợp lý vì "Với hai bàn tay trắng, với vòng tay học trò, em chẳng thể nào ôm nỗi đời cô". Nó hợp lý còn vì có bao giờ cái xã hội còn đầy rẫy những định kiến phi lý và phi nhân đó lại để Trâm thanh thản với chút mảnh tình bé bỏng và ngang trái. Nhưng dẫu sao nó vẫn sẽ đẹp vì chắc chắn một điều là họ sẽ còn mãi trong tâm trí nhau với những ký ức tình yêu nồng nàn nhất.

    Như một thứ thú đau thương, một thứ trái cấm oan nghiệt, những mối tình "Vòng tay học trò" tuy chân thành, tha thiết, tuy mê đắm cuồng say, thường thì bao giờ cũng kết thúc dở dang, hay muôn đời mãi là những mối tình câm đơn phương, nín lặng - mối tình buồn như những chiều cậu học trò nhỏ lang thang trên sân bóng ngắm mây trời để nhớ về một hình ảnh thật xa mà cũng thật gần:

    "Mai tan trường cô về bên gác trọ

    Xếp hành trang qua những ngón tay buồn,

    Cô sẽ thấy hình em trong quyển vở,

    Ngắm mây trời từ thuở biết yêu đương,

    ... Riêng phần em mỗi chiều qua sân cỏ,

    Ngắm mây trời về vỗ giấc cô miên."


    Vui lòng đăng nhập hoặc đăng ký để xem link
     

    Các file đính kèm:

    VietNhan, nguahoangvn, minhp and 5 others like this.
  3. hanhdb

    hanhdb Sinh viên năm I

    Cuốn này hay và ám ảnh ngang cô giáo Th chân kinh. Giờ mới nhớ ra đã từng đọc... trái tim đôi khi đâu cần lý lẽ. Hay người ta vẫn yêu nhau khác lẽ thường.
     
Moderators: Văn Lộc

Chia sẻ trang này