[Phiêu Lưu - Giả Tưởng] Kết Giới - Nhóm 4.0

Thảo luận trong 'Tiếng Việt' bắt đầu bởi Nhom4.0, 16/1/20.

  1. shirouchan126

    shirouchan126 Mầm non

    Sắp có trận đánh lớn chăng?
     
  2. Giang Phong

    Giang Phong Mầm non

    Linh cảm sắp đến hồi gay cấn
     
  3. minhnguyetdavu

    minhnguyetdavu Mầm non

    truyện càng về sau càng tuyệt...
     
  4. Megauvaden1

    Megauvaden1 Mầm non

    mê cung thú vị thế
     
  5. vuhaiyen

    vuhaiyen Mầm non

    Cuộc truy bắt Aaron đã diễn ra.
     
  6. Bantayxanh

    Bantayxanh Mầm non

    Văn tả của tác giả quá xuất sắc...
     
  7. Tackebeolu

    Tackebeolu Mầm non

    Kết giới là bộ tiểu thuyết giả sử, giả tưởng mới nhất của Nhóm 4.0 với mở đầu là Cuộc chiến đầu tiên do tác giả Sophia Mặc và Nhiên sáng tác. Truyện kể về những cuộc phiêu lưu của Helena – một chiến binh xinh đẹp, quả cảm; và Jade – người bạn thân của cô, một chàng trai mãi trong hình hài đứa trẻ 13 tuổi.
     
  8. vuhaiyen

    vuhaiyen Mầm non

    Helena đã hoàn thành đơn hàng lớn đầu tiên, chờ tiếp đơn hàng tiếp theo.
     
  9. Megauvaden1

    Megauvaden1 Mầm non

    Tình yêu không có lỗi, nhưng số phận quá éo le, khổ thân Layla
     
  10. minhnguyetdavu

    minhnguyetdavu Mầm non

    sắp bắt đầu đến đoạn bi kịch rồi sao :((
     
  11. Giang Phong

    Giang Phong Mầm non

    Văn tả xuất sắc luôn :D Đọc dòng nào là thấm dòng ấy :D
     
  12. augustus1999

    augustus1999 Mầm non

    Thích tình bạn giữa Helena và Jade.
     
  13. shirouchan126

    shirouchan126 Mầm non

    Hiuhiu liệu Josh có làm sao không?
     
  14. Nhom4.0

    Nhom4.0 Lớp 3

    BỘ TRUYỆN: KẾT GIỚI

    TẬP 2: KẺ CẮP GIẤC MƠ

    THỰC HIỆN: NGUYÊN AN - Nhóm 4.0

    Bầu trời xám xịt mây, có lẽ chỉ chút nữa thôi thì sẽ đổ mưa, và hẳn sẽ là một trận mưa như trút. Helena ngoái đầu lại nhìn Jade đang thơ thẩn thả bước phía sau, khẽ cất tiếng gọi.

    - Này Jade, có lẽ trời sắp mưa. Chúng ta tìm nơi nào đó nghỉ trước rồi mai tiếp tục lên đường nhé?

    - Được thôi! - Jade nhìn lên, gật đầu rồi nói thêm. - Tôi cũng hơi đói rồi.

    - Tôi cũng vậy. - Helena mỉm cười, tay trái luồn vào chiếc túi đeo bên hông, lấy ra một tấm bản đồ nhỏ bằng da thú. - Nếu tôi đoán không nhầm, thì chúng ta chỉ còn cách thị trấn Larvotto khoảng bốn dặm nữa thôi.

    Và đúng như Helena dự đoán, chưa đầy nửa tiếng sau, trời bắt đầu mưa lâm râm; nhưng cũng lúc này, cả hai đã kịp thấy thấp thoáng bóng dáng của thị trấn được dòng suối hiền hòa bao bọc xung quanh.

    Băng qua cây cầu đá - thứ duy nhất kết nối thị trấn với thế giới bên ngoài - Helena đảo mắt quan sát rồi lập tức rảo bước về phía nam. Mấy năm lang bạt, cộng thêm những tháng ngày chinh chiến lúc còn trong đội Vệ Nhân, Helena có thừa kinh nghiệm để nhanh chóng xác định được vị trí mà người ta ưu tiên đặt điểm dừng chân cho khách bộ hành.

    Chưa đợi Helena cùng Jade đi tới trước cửa căn nhà trọ ba tầng xây bằng đá tảng, một người đàn ông đã xuất hiện - vóc dáng cao gầy, nước da nhợt nhạt, mái tóc đen bờm xờm và đôi mắt híp tinh ranh - với giọng điệu không thể ngọt ngào hơn.

    - Hai vị hẳn là đang muốn thuê phòng trọ phải không? - Gã hỏi thăm niềm nở, nụ cười nịnh nọt của một kẻ gian thương treo trên khóe miệng.

    - Đúng vậy. - Helena lạnh nhạt đáp. - Chúng tôi cần hai căn phòng trống cho đêm nay.

    - Dĩ nhiên rồi, dĩ nhiên rồi! - Gã ta vui ra mặt, vừa dẫn hai người vào, vừa mời mọc. - Trời mưa lạnh thế này, hai vị có cần lót dạ chút gì không? Ví như sữa và bánh quy, hoặc một cốc trà nóng chẳng hạn…?

    - Lót dạ sao? - Helena hơi trầm tư, đảo mắt nhìn về phía Jade rồi mới đưa ra quyết định. - Như gợi ý của ông vậy! Một phần trà nóng mang lên phòng tôi, còn một phần sữa và bánh quy thì dành cho người bạn đồng hành của tôi.

    - Được thôi! - Gã càng vui vẻ hơn, cẩn thận đưa cho Helena và Jade hai chiếc chìa khóa có gắn kèm bảng số phòng, rồi mới chạy đi chuẩn bị đồ ăn.

    Nhìn xuống dãy số khắc trên tấm khiên gỗ nhỏ xíu trong tay, Helena chậm rãi thả bước lên từng bậc cầu thang, tiến về phía hai căn phòng trọ cạnh nhau ở tầng áp mái. Cũng không có gì là đặc sắc cho lắm, cô nghĩ rồi bình thản tra chìa vào ổ.

    Khi Helena sắp xếp xong đồ đạc thì cũng là lúc gã đàn ông đem trà nóng lên, dĩ nhiên cùng nụ cười nhăn nhở trông rất khó chịu. Hiểu được dụng ý đằng sau nụ cười giả tạo kia, Helena chậm rãi đưa tay vào trong chiếc túi da nhỏ vẫn luôn đeo bên hông, móc ra năm đồng tiền kim loại ánh bạc ném về phía gã đàn ông vẫn đang đứng ngoài cửa chờ đợi. Ông ta dễ dàng tóm được thứ mình muốn rồi lập tức cáo từ. Phản xạ nhanh nhẹn, tức thời như vậy, thật khiến Helena phải ít nhiều lưu tâm; trông không giống phản xạ của một kẻ có vẻ bề ngoài khá yếu ớt như thế.

    Giải quyết xong “con ruồi” mang nụ cười giả tạo, Helena mới nhẹ nhàng ngồi xuống bên chiếc bàn gỗ đặt cạnh cửa sổ, hai bàn tay ôm lấy cốc trà nóng đang bốc khói, mắt vô định nhìn ra khung trời giờ đã trắng xóa dưới màn mưa.

    Chẳng lâu sau, cửa phòng lại bật mở; Jade lững thững tiến vào, nhẹ nhàng tựa một chú mèo, trên tay bê khay đựng ly sữa ấm cùng đĩa bánh quy. Không muốn làm đứt đoạn suy tư của bạn, Jade lặng lẽ ngồi xuống chiếc ghế đối diện, rồi chậm rãi thưởng thức từng miếng bánh quy ngâm sữa ấm.

    - Trời mưa thật buồn, nhưng cũng thật đẹp. - Helena bỗng lên tiếng, rồi đưa lên miệng cốc trà giờ chỉ còn lơ thơ vài sợi khói.

    - Đúng vậy. - Jade đồng tình, rồi chậm rãi tiếp, không để bạn thấy mình quá vội vã. - Chúng ta sẽ dừng chân ở đây bao lâu?

    - Cậu cũng nhận ra rồi sao? - Helena quay sang nhìn Jade, mỉm cười. - Để tạnh hẳn, chắc cũng cần vài ngày. Cậu hãy cố tận hưởng những ngày nghỉ hiếm hoi này đi!

    - Tôi có linh tính là đơn hàng sắp tới sẽ khó khăn đấy! - Jade buột miệng.

    - Đã lâu rồi, có đơn hàng dễ dàng nào tìm đến chúng ta đâu, nhỉ? - Helena nhếch môi cười, rồi bồi thêm bằng giọng pha chút dí dỏm. - Cậu nên nghĩ rằng, đưa tới một đơn hàng dễ dàng chính là xúc phạm khả năng của chúng ta.

    - Cẩn trọng vẫn tốt hơn mà! - Jade có vẻ không hài lòng.

    - Được rồi, Jade! - Helena thở hắt ra chán nản. - Tôi sẽ nhớ lời cậu! Cậu đã nói suốt rồi còn gì?!

    Jade biết, nếu tiếp tục đối thoại theo kiểu này thì cả hai sẽ tranh cãi, và mọi chuyện rồi cũng chẳng đi đến đâu. Bởi vậy, cũng như tất cả mọi lần, cậu chủ động im lặng.

    Làm bạn với nhau bao năm qua, Jade hiểu rõ Helena là một người thông minh nhưng nhiều lúc cũng rất cứng đầu, vì thế để giữ hòa khí thì không nên tranh cãi gay gắt, nhất là về những đề tài bị cô liệt vào hàng kiểm soát, nhắc nhở cô quá nhiều. Với Jade, điều đáng sợ nhất không phải những cơn cáu giận mà là sự lặng im nặng nề; mà Helena thì có kiểu lặng im rất đáng sợ.

    Ngồi thêm chút nữa rồi Jade đứng dậy rời khỏi phòng, để lại sau lưng Helena vẫn thơ thẩn nhìn cơn mưa như trút nước đang tưới đẫm từng rặng thông tàn úa…

    *

    Chập tối, Helena chạy sang kéo Jade xuống tầng trệt để dùng bữa. Jade hiểu cô bạn của mình luôn thích không khí náo nhiệt khi ăn. Thế nhưng hôm nay, thói quen đó chỉ là cái cớ, điều mà Helena thật sự mong đợi chính là nghe ngóng chút thông tin về vụ ma cà rồng vừa rồi. Tuy nhiên, với bản tính ương bướng, cô nàng sẽ chẳng chịu nói ra những gì mình thật sự muốn. Đôi lúc, Jade cảm thấy Helena chính là một phiên bản trái ngược với mình - hai người, một chàng thanh niên với suy nghĩ chín chắn mắc kẹt trong thân xác đứa trẻ mười ba, và một cô gái vẫn còn nguyên nét tính cách ngang tàng thơ trẻ song lại sở hữu cơ thể của một nữ chiến binh mạnh mẽ.

    - Jade, ở đây!

    Helena vẫy tay, chỉ vào chiếc bàn duy nhất còn trống chỗ nằm nép trong góc phòng ăn đã chật kín người. Mùi thức ăn trộn lẫn với mùi hương của một món đồ uống có cồn nào đó làm từ lúa mạch lên men tràn vào khoang mũi, kích thích cơn đói khiến Jade giảm bớt phần nào cảm giác khó chịu khi sẽ phải chen chúc ngồi cùng bàn với những người xa lạ.

    Tiến thẳng về chiếc bàn duy nhất còn trống chỗ, nơi một người đàn ông nhỏ thó đang ngồi dùng bữa, Helena nhẹ nhàng hỏi.

    - Ông không phiền nếu chúng tôi ngồi đây chứ?

    Không có lời đáp lại nào cả; người đàn ông chỉ lặng lẽ xếp gọn mấy đĩa thức ăn của mình, rồi chìa bàn tay nhăn nheo ra hướng đối diện, tỏ ý mời ngồi. Chiếc áo choàng tối màu gần như che kín toàn bộ cơ thể, bao gồm cả khuôn mặt. Helena bình thản ngồi xuống, tự rót một cốc trà nóng để nhâm nhi trong khi đợi phục vụ đưa đồ ăn tới.

    Giữa không gian đông đúc, chật hẹp, những tiếng chuyện trò càng trở nên huyên náo. Mặc dù bề ngoài Helena tỏ ra vô cùng bình thản nhưng Jade biết rất rõ, đó là vẻ điềm tĩnh của kẻ đang cố thu nhận tất cả âm thanh quanh mình.

    - Nghe nói tiêu diệt ma cà rồng lần này vẫn là đội Vệ Nhân.

    - Đúng vậy, họ luôn xuất hiện khi chúng ta cần.

    - Một sự hùng mạnh vô địch.

    ...

    Âm sắc trong mỗi câu nói đều toát lên sự ngưỡng mộ từ tận đáy lòng. Jade không khó để nhận ra vẻ khó chịu không giấu giếm trên nét mặt Helena.

    - Không có chúng ta giúp, họ có làm nên trò trống gì không! Nhưng sau mỗi chiến thắng, bọn họ lại luôn giành vinh quang về riêng cho mình! - Helena bất mãn nói, dằn mạnh cốc trà đã gần cạn xuống bàn. - Sau bao năm vẫn ích kỷ như thế!

    - Thôi nào, chúng ta đã nhận được tiền công rồi. - Jade động viên.

    - À, tiền công! - Helena cười khẩy, chán nản duỗi lưng về phía sau.

    Đối diện, kẻ giấu mặt vẫn lặng im. Từ đầu đến cuối, gã chỉ tỉ mẩn xẻ những miếng thịt cừu chín tái trên đĩa thành những miếng nhỏ vuông vắn, rồi mới dùng dĩa đưa vào miệng, cử chỉ vô cùng điềm đạm. Những miếng thịt đã cắt, tưởng như có thể xếp trùng khớp lên nhau, tạo thành một tòa tháp hình trụ đứng mà chẳng lệch ra chút nào.

    Ăn xong, kẻ nọ rời khỏi bàn, tấm áo choàng nặng nề bao trùm lấy cơ thể làm vướng víu bước đi, khiến Jade hơi dừng mắt lại quan sát thêm một chút. Đúng lúc này, phục vụ bê món của họ ra. Nhìn từng đĩa thịt nướng nóng hổi còn đang bốc khói, Jade tự nhủ phải ăn thật nhanh, rồi tìm cách kéo Helena về phòng càng sớm càng tốt. Để cô ở lại đây tiếp tục nghe những lời tán dương mà con người dành cho hội Vệ Nhân, thật chẳng có gì là hay ho cả.

    ***

    Nghỉ lại quán trọ được vài hôm thì Helena và Jade quyết định rời đi, một phần vì trời đã tạnh mưa, một phần cả hai đều cảm thấy chán ngán với những ngày lười biếng nằm dài một chỗ.

    - Helena, có kẻ bám theo chúng ta!

    Jade khẽ thì thầm, giọng vừa đủ để không bị phát hiện. Ngay từ lúc khởi hành, cậu đã cảm thấy mình đang bị bám đuôi, nhưng thật lạ là Helena có vẻ vẫn rất bình thản. Cho đến tận khi Jade lên tiếng và Helena quay sang nhìn cậu, nheo mắt cười thì Jade mới vỡ lẽ, tự cười chính mình, sao có thể có chuyện Helena không hay biết gì như thế chứ! Thở nhẹ một cái, Jade lại thản nhiên bước tiếp, không nói thêm lời nào.

    Đến một khúc ngoặt trên con đường mòn qua rừng, nơi rặng cây mọc dày che khuất tầm mắt, Helena và Jade lặng lẽ dừng bước, chờ đợi. Chỉ vài khắc sau, một bóng người thấp bé xuất hiện ngay chỗ ngoặt, bước chân thoăn thoắt như đang đuổi theo một mục tiêu nào đó. Helena lập tức ra đòn, chỉ là một cú chặt bằng bàn tay, không quá mạnh nhưng trúng ngay cổ khiến hắn phải khụy xuống. Rồi, bằng một động tác vô cùng nhanh nhẹn và thuần thục, cô xoay người, một tay chụp vào cánh tay kẻ theo đuôi kéo mạnh về sau, tay còn lại ấn mạnh ngay vai và gí cả thân hình của hắn về phía trước. “Cái đuôi” ngã sấp với một tay bị khóa, đầu cố ngẩng lên, ngoái lại phía sau.

    - Mi là ai? Sao lại bám theo chúng ta? - Helena hỏi, giọng lạnh băng, trong khi vẫn dồn lực vào đầu gối, đè xuống hai tay đã bị bẻ gập ra sau lưng của kẻ lạ mặt.

    - Thưa cô... đây là cách... cô đối xử với... khách hàng của mình sao...? - Kẻ lạ mặt vừa đáp, vừa rên rỉ.

    - Khách hàng? - Helena lạnh giọng chất vấn, đầu gối chẳng hề có dấu hiệu nới lỏng.

    - Cô chẳng phải Helena, thợ săn tiền thưởng trứ danh sao? - Lần này, kẻ lạ mặt có vẻ cố nén đau đớn để đưa ra câu trả lời rành mạch hơn.

    - Sao ông biết bọn ta?

    - Quán trọ của Buckle, buổi tối ba hôm trước, chúng ta từng ngồi cùng bàn.

    Nghe vậy, Helena đưa mắt nhìn về hướng Jade. Anh chàng đưa tay gãi cằm suy nghĩ trong chốc lát, rồi khẽ gật đầu xác nhận; kẻ này, không ai khác, chính là gã áo choàng đen kỳ quái hôm ấy. Thấy vậy, Helena mới giảm nhẹ lực để kẻ lạ mặt được thoải mái hơn, nhưng vẫn ép cho hắn nằm sấp trên mặt đất.

    - Nói đi, có chuyện gì? - Giọng Helena lạnh lùng.

    - Chẳng phải giờ cô nên để ta đứng lên, rồi hẵng tiếp tục nói chuyện sao? - Kẻ lạ mặt chưa trả lời ngay mà lên tiếng phàn nàn.

    - Chưa phải lúc! - Helena vẫn đanh giọng. - Chúng ta cần biết rõ hơn.

    - Như đã nói, tôi có một đơn hàng muốn cô thực hiện!

    - Ba ngày vừa qua, ông có thể gặp chúng ta tại quán trọ. - Helena nói rất chậm, rành mạch và thể hiện rõ thái độ ngờ vực của mình. - Đâu cần phải đợi đến hôm nay lén lút đi theo.

    - Tôi cần thời gian để xác minh danh tính của hai người! - Kẻ lạ mặt giải thích. - Hơn nữa, đơn hàng này của tôi rất quan trọng, không thể bàn bạc tại nơi tai vách mạch rừng được.

    - Rất không may, chúng ta lại đang ở giữa rừng. - Helena cười khẩy, rồi chậm rãi đứng dậy.

    Gã đàn ông lồm cồm bò dậy, nhanh chóng phủi sạch lá cây và đất cát bám trên người. Hắn ta vuốt rất nhanh nhưng cũng hết sức kỹ càng, đến khi góc áo phẳng phiu như lúc đầu mới thôi.

    - Xin tự giới thiệu, tôi là Ine, kẻ bề tôi trung thành phục vụ cho gia tộc Renaldi. - Chải chuốt xong xuôi, kẻ lạ mặt mới hạ mũ trùm đầu xuống, rồi từ tốn mở lời.

    - Gia tộc Renaldi? - Helena cau mày, ra chiều suy nghĩ. - Gia tộc Renaldi của Công quốc Monil?

    - Đúng vậy! - Lúc này, Ine mới hơi vén một góc áo choàng lên, để lộ trang phục vô cùng sang trọng ẩn giấu bên dưới, cùng mảnh quốc huy đại diện cho Công quốc Monil được đúc bằng vàng.

    - Có vẻ như ông đang ở rất xa nhà đấy nhỉ?

    - Đúng thế, bởi mục đích của tôi chính là tìm gặp cô, thợ săn tiền thưởng Helena! - Ine bình thản đáp.

    - Ông muốn tìm tôi? - Helena lại lần nữa nâng cao vẻ đề phòng.

    - Đúng vậy! Nói chính xác hơn, hoàng tộc đã cử rất nhiều đặc sứ như tôi ra ngoài, lần theo tung tích những tay thợ săn tiền thưởng nổi danh nhất, nhằm thực hiện một đơn hàng hết sức khó khăn. - Ine trịnh trọng đáp.

    - Đơn hàng là gì? - Helena khinh khỉnh. - Và ông biết đấy, tiền công tôi lấy không rẻ đâu.

    - Một quả trứng rồng!

    Ine ngẩng mặt lên, nhìn thẳng vào mắt Helena, mỉm cười. Rồi, không đợi Helena trả lời, hắn tiếp lời.

    - Tiền công là thứ này!

    Nói đoạn, gã lấy từ trong ngực ra một viên ngọc trong suốt lớn bằng đầu ngón tay cái, mang theo sắc đỏ như màu máu tươi. Dưới ánh mặt trời đang nhẹ nhàng xuyên qua từng kẽ lá, chẳng khó khăn gì để nhận ra chất ngọc vô cùng tinh khiết, không pha lẫn chút tạp chất nào.

    Sắc mặt Helena biến đổi cùng với sự cảm nhận kỳ lạ về vẻ đẹp đặc biệt của viên ngọc. Gã đàn ông cười khẩy, như lão thợ săn nhìn con mồi của mình đã rơi vào bẫy. Và, bàn tay hắn, rất chậm rãi, rất trịnh trọng, lại vẻ chừng như rất khiêu khích, từ từ đưa viên ngọc lên, từng chút, từng chút một, cho tới khi đã ở ngang tầm mắt, nhả từng từ.

    - Cô đã nghe nói tới thứ này chưa? Tim của Kulkan đấy!

    *

    Kulkan - một loài sinh vật huyền bí được nhắc đến bằng nhiều câu chuyện chưa từng được kiểm chứng; thế nên, chưa ai thật sự biết chúng sống ở đâu. Tuy nhiên, theo truyền thuyết, Kulkan vẫn luôn tồn tại trên thế giới này trước cả khi kết giới bị phá bỏ. Theo nhiều học giả thuộc hội Vệ Nhân, mặc dù có tên gọi như vậy, nhưng trên thực tế thì Kulkan là một sinh vật có đời sống cực kỳ linh hoạt - khi thì tương tự như rắn biển, lúc lại giống những loài rắn cực độc trên cạn.

    Câu chuyện có nhiều giá trị nhất đến thời điểm hiện tại, Kulkan vốn ra đời từ phía đối lập với Thần Kukulkan - một trong ba vị thần tạo ra thế giới này, theo quan điểm của người Maya cổ đại. Thực chất, phe đối lập ấy xuất phát từ một học trò, một kẻ tùy tùng bất mãn vì bản thân mãi mãi không có được sức mạnh, uy quyền như mình mong muốn, nên tạo thành một cơn thịnh nộ mở rộng giữa lòng thánh chúng và chia thành hai phe. Dĩ nhiên, vốn xuất thân là bề tôi của Thần Kukulkan, nên nhóm này vẫn có bề ngoài nửa người nửa rắn; nhưng dựa trên thông tin này, con người có thể giải thích cho việc chúng vừa có thể sống trên cạn, vừa có thể sống dưới nước - sự tàn độc luôn khiến sinh vật trở nên mạnh mẽ hơn. Và ở thời điểm kết giới bị phá vỡ, những sinh vật huyền bí khác trở nên quá mạnh, Kulkan chủ động rút về biển, thay vì mạo hiểm giống loài vốn không còn mấy sinh mạng ở đất liền. Thế nên, cũng rất nhiều người lầm tưởng Kulkan là rắn biển. Tuy nhiên, khác với rắn biển thông thường, Kulkan có khả năng thay đổi hình dạng, đặc biệt là nửa thân trên, tùy theo mục đích săn mồi hay lẩn trốn của chúng. Và, trớ trêu thay, món ăn ưa thích của đa phần Kulkan lại chính là con người; và lý do cực kỳ dễ hiểu, đi trái lại những răn dạy ngày xưa của Thần Kukulkan.

    Những thủy thủ lênh đênh trên biển luôn là nam giới; những tháng ngày dài đằng đẵng giữa đại dương mênh mông không bờ bến khiến cho trái tim cô đơn của họ thêm khao khát yêu thương. Biết rõ điều này nên Kulkan thường biến nửa thân trên thành hình dạng một thiếu nữ xinh đẹp, rồi sử dụng giọng hát mê hoặc của mình để quyến rũ những thủy thủ cả tin.

    Nhưng, tất cả mọi thứ trên đời đều có hai mặt lợi và hại, trường hợp cuộc sống, cơ hội sinh tồn của Kulkan cũng không ngoại lệ. Thịt của con người có thể giúp cho loài Kulkan kéo dài thêm tuổi thọ, nhưng cũng khiến chúng ngày càng giống con người hơn; và thứ mà loài Kulkan kế thừa nhiều nhất, lại chính là vực sâu cô đơn lạc lõng bám rễ vào tim. Vì lẽ đó, sau thời gian sống đủ lâu, mỗi cá thể Kulkan đều sẽ bước vào một giai đoạn quan trọng trong cuộc đời - chiến thắng nỗi cô đơn mà chúng đã ăn mòn từ con người bằng cách tìm cho mình một tình yêu, hay tiếp tục cuộc đời săn giết trong cùng cực đau khổ, khi mà mỗi ngày chúng mỗi tiến gần hơn đến suy nghĩ, chúng cũng là con người?!

    Nhưng, liệu một người có thể đem lòng yêu một con quái vật? Cũng có thể có, nhưng đa phần là không!

    Khi những Kulkan tìm kiếm quá lâu nhưng không thể tìm thấy tình yêu, chúng sẽ trở nên tuyệt vọng, điên cuồng, khát máu và cuồng quẫn đến mức chối bỏ luôn cả xuất thân của mình. Đây không phải một quá trình tiến hóa, mà là một lời nguyền “một chiều” không có cách tháo gỡ - tự biến mình thành Cuồng Giao, loài rắn biển khổng lồ chuyên săn mồi dưới đáy biển sâu. Kể từ lúc này, Kulkan mất đi khả năng biến hình vốn có; cũng có nghĩa chúng sẽ không còn nhiều cơ hội tiếp xúc với con người như trước đây nữa; lâu dần, nó cũng quên luôn cả mùi vị máu thịt con người. Kulkan không còn là Kulkan!

    Ngược lại, trong vài trường hợp ngoại lệ vô cùng hiếm gặp, một Kulkan có thể tìm được tình yêu đích thực của mình. Lúc ấy, tựa thiêu thân lao đầu vào lửa, Kulkan sẽ dùng toàn bộ sức mạnh của bản thân, biến hóa thành một con người hoàn chỉnh; với cái giá phải trả là việc thời gian sống của nó bị rút ngắn lại còn chưa đầy nửa tuần trăng.

    Khi ngọn lửa sự sống không còn cháy được nữa, thì cũng có nghĩa Kulkan si tình sẽ phải chết, tan biến thành từng hạt Binimi. Thoạt nhìn, hạt Binimi trông rất giống cát, nhưng không phải; chúng mang trong mình một sự sống cuối cùng, một cơ sở chứng minh tình yêu - tình yêu càng lớn thì thân thể Kulkan sẽ để lại càng nhiều hạt Binimi, rồi theo gió bay trở về với biển. Đẫm mình giữa lòng đại dương, những hạt Binimi dùng chút tàn lực của mình, bơi về một nơi được gọi là “Con đường Binimi” - con đường ghi dấu tình yêu - nơi mà loài người mãi mãi sẽ phải thắc mắc rằng tại sao giữa lòng đại dương lại có một con đường lát đát tuyệt hảo đến thế này?! Và, thứ duy nhất mà Kulkan để lại là trái tim mình, như một minh chứng cho khát vọng tình yêu, khát vọng làm người của quái thú.

    Trái tim Kulkan - một viên ngọc nhỏ trong suốt với màu sắc đỏ thẫm tựa máu tươi. Truyền thuyết kể lại rằng, Trái tim Kulkan sẽ đem lại cho chủ nhân của nó vẻ thanh xuân không bị hao mòn theo năm tháng, cũng như sự may mắn đáng kinh ngạc - đặc biệt là trong tình yêu.

    Và, cho tới tận bây giờ, Helena mới được tận mắt chứng kiến bảo vật quý hiếm này.

    *

    Nhìn theo ánh mắt chăm chú không rời của Helena dành cho viên ngọc trong tay mình, gã đàn ông mỉm cười thỏa mãn vì mục đích đã đạt được. Chợt, hắn thu tay lại, cất giọng đầy tự tin.

    - Không biết thù lao như thế đã ổn chưa, thưa cô?

    - Không ai chắc nó là thật hay giả! - Helena bình thản trả lời. - Huống chi, tôi nghe nói trên đời còn tồn tại ít nhất hơn chục Trái tim Kulkan như vậy. Giá trị của nó, chưa hẳn đã so được với một quả trứng rồng.

    - Vậy cô có thể thử xem sao! - Ine nói, đoạn vung tay ném Trái tim Kulkan về phía Helena, như thể nó chỉ là một viên ngọc tầm thường.

    Helena hơi khựng lại sau khi bắt được viên ngọc, rồi nhanh chóng nâng cánh tay phải lên, khéo léo kẹp viên ngọc màu đỏ ở khe giữa ngón trỏ và ngón giữa của mình. Lập tức, da thịt Helena cảm nhận được hai luồng cảm giác hoàn toàn trái ngược - sự lãnh lẽo đến thấu xương, như đưa tay chạm vào nước biển xanh sâu thẳm, và sự ấm áp lạ kỳ, như có thể sưởi ấm cả trái tim. Nhíu mày suy nghĩ trong chốc lát, Helena vung tay ném trả Trái tim Kulkan về phía Ine.

    - Đúng như những gì được kể trong truyền thuyết. - Helena lạnh lùng nói.

    - Tôi tin vào kiến thức của cô mà, nữ thợ săn tiền thưởng trứ danh! - Ine trả lời trong lúc lóng ngóng đỡ Trái tim Kulkan đang bay thẳng về phía mình.

    - Nhưng... - Helena cố tình kéo dài giọng. - Tìm kiếm một quả trứng rồng chẳng dễ dàng gì, có khi mất vài tháng liền. Vì lẽ đó, Trái tim Kulkan mặc dù đáng giá, nhưng vẫn chưa đủ để đền bù cho thời gian của tôi.

    - Việc ấy, cô không phải lo lắng! - Ine tự tin lên tiếng. - Bản thân tôi đã thu thập được tin tức về một quả trứng rồng, vị trí cách nơi này cũng chỉ bảy ngày ngồi xe ngựa mà thôi.

    - Thật sao? - Helena lại nhíu mày. - Vậy sao các người không tới nhờ hội Vệ Nhân?

    - Vậy là cô không biết rồi. - Ine thở dài chán nản. - Mấy tháng qua, nhóm săn Rồng của hội Vệ Nhân đang bận chiến đấu với một bầy rồng lớn trên băng nguyên phương Bắc, mà con rồng mẹ canh giữ trứng này thật ra cũng chưa làm tổn hại một mạng người nào. Thế cho nên...

    - Tôi hiểu rồi. - Helena ngắt lời. - Nhưng các người cũng có thể tiếp tục chờ đợi kia mà? Dù sao, dựa vào hội Vệ Nhân cũng đảm bảo hơn nhiều.

    - Nhưng công chúa của chúng tôi không thể đợi lâu nữa! - Ine nhẹ lắc đầu.

    - Công chúa thứ hai của Công quốc Monil? - Lông mày của Helena hơi giãn ra. - Bệnh tình của cô bé đã nặng vậy sao?

    - Đúng vậy! - Ine lần nữa thở dài chán nản. - Dù đã tìm kiếm mọi phương cách nhưng bệnh tình của công chúa chẳng hề suy giảm mà ngày một nặng thêm. Vài tháng trước, chính tôi đã mời được một vị danh y tới hoàng cung chẩn bệnh, và người đó nói rằng công chúa cần nuốt một giọt Tâm Huyết của rồng...

    Jade khẽ đưa mắt nhìn sang Helena khi thấy cô hoàn toàn bất động. Không lẽ, bệnh tình của một cô gái xa lạ ở một vương quốc cũng hoàn toàn xa lạ lại khiến Helena lưu tâm đến vậy? Nhưng không, rõ ràng, Helena đang rất căng thẳng, có nghĩa, cô đang nghĩ đến đơn hàng chứ không phải đến chuyện bệnh tật của cô công chúa nhỏ kia.

    - Tâm Huyết của rồng? - Helena lên tiếng sau một lúc suy tư. - Chẳng phải đó chính là nước mắt của rồng hay sao?

    - Đúng là như vậy. - Ine nhẹ gật đầu. - Thế nhưng, nước mắt của rồng thật sự quá khó tìm. Vì lẽ đó, vị danh y nói rằng có thể sử dụng dịch chiết tách từ trứng rồng để thay thế, dù hiệu quả trị bệnh không sánh bằng.

    - Là vậy ư? - Helena tỏ vẻ không còn ý kiến.

    - Đúng thế! - Nhận thấy phản ứng của Helena, Ine vô cùng vui mừng. - Tất nhiên, nếu cô có thể tìm được nước mắt của rồng thì phần thưởng sẽ còn cao hơn nữa. Còn nếu là một quả trứng rồng thì thù lao sẽ là Trái tim Kulkan như đã thỏa thuận, miễn là cô có thể hoàn thành...

    - Miễn là tôi có thể hoàn thành? - Helena cáu kỉnh. - Ý là, ông không thật sự tin tưởng năng lực của tôi?

    Jade tỏ ra chán nản. Lại thế nữa rồi! Và lần này cũng sẽ chẳng khác những lần trước là mấy, cậu thấy tuyệt vọng thay cho gã đàn ông đối diện. Đừng ai dại dột tỏ thái độ nghi ngờ năng lực của Helena, bởi cho dù phần thưởng hấp dẫn đến đâu, nhưng chỉ cần lộ ra một chút hoài nghi thì việc thương lượng coi như kết thúc và sẽ chẳng có thỏa thuận nào nữa cả!

    - Không! Tôi không có ý đó… Cô biết mà! - Ine tỏ ra bối rối, bàn tay xoa xoa vào nhau, giọng hơi chùng xuống. - Nhưng tôi cần gấp… Rất gấp! Bệnh tình của công chúa không thể chờ được nữa.

    Ine cúi đầu, khuôn mặt rúm ró. Rõ ràng khả năng che giấu nỗi đau cùng sự lo lắng của hắn lúc này không tốt, và như thế cũng có nghĩa là hắn ta thật sự lo lắng cho tình trạng của công chúa nhỏ; hoặc, cũng có thể là hắn ta đang giả bộ. Tuy nhiên, từ những thông tin thu thập được, Helena cảm thấy khả năng đó không quá cao.

    Jade khẽ huých tay Helena, rồi hơi nghếch đầu lên nhìn, đợi cái gật đầu nhè nhẹ của cô bạn. Như mọi lần, Jade sẽ là người mở lời, còn Helena vẫn giữ sự tự tôn của mình.



    - Được, chúng tôi nhận đơn hàng này! - Jade lên tiếng khẳng định, sau khi đã nhận được dấu hiệu xác nhận của Helena.
     
  15. Bantayxanh

    Bantayxanh Mầm non

    Tập 1 có tổng cộng bao nhiêu chương vậy tác giả ơi?...
     
  16. Nhom4.0

    Nhom4.0 Lớp 3

    - Helena, kia có phải làng Dritch không? - Jade quay đầu lại, lớn tiếng hỏi, ngón trỏ chỉ về hướng một ngôi làng được bao quanh bởi rừng cây lá đỏ nằm trơ trọi phía xa.

    - Đúng vậy! Chúng ta đã tới nơi. - Helena đáp bằng giọng cũng to không kém, tránh để lời mình bị át đi bởi tiếng gió rít giữa trời cao. - Bám chắc nhé, chuẩn bị đáp xuống đây.

    Đúng như lời Ine nói, làng Dritch chỉ cách thị trấn nhỏ mà hắn gặp Helena khoảng bảy ngày xe ngựa. Nhưng hẳn nhiên, một khi đã nhận được đơn hàng với phần thưởng khiến bản thân ưng ý, Helena sẽ chẳng bao giờ chấp nhận để lãng phí thời gian đến vậy. Vì lẽ đó, cô cưỡi Dực Long bay thẳng về hướng làng Dritch, dẫu cho làm như vậy có thể dẫn tới những rắc rối không cần thiết; dù sao thì, hiện giờ cô cũng đã không còn là một thành viên của hội Vệ Nhân, thế nhưng, tiết kiệm thời gian luôn là lời giải thích hợp lý cho mọi tình huống mạo hiểm.

    - Cậu vẫn vậy, ngoài cứng trong mềm... - Jade nhảy từ trên lưng Dực Long xuống đất, mỉm cười trêu chọc Helena.

    - Giờ tôi là thợ săn tiền thưởng, đâu cần quan tâm tới danh tiếng của hội Vệ Nhân, hay bất kỳ điều gì tương tự! - Vừa xoa đầu Dực Long, Helena vừa thản nhiên đáp. - Còn việc hạ cánh xuống nơi này, đơn giản chỉ là không muốn khinh suất, tiến quá gần khu vực có bọn rồng mà thôi.

    - Vậy, dưới kia chính là làng Dritch? - Nhẹ lắc đầu trước câu trả lời không thành thật của Helena, Jade chủ động khéo léo chuyển đề tài.

    - Đúng thế, phía dưới chính là làng Dritch, được bao quanh bởi rừng cây Dragobane lá đỏ! - Helena chậm rãi trả lời, trong khi vẫn chăm chú quan sát địa hình bên dưới.

    Đứng trên vách đá cheo leo nằm kẹp giữa hai sườn núi dốc thẳng đứng, như kiểu từ xa xưa, cả một ngọn núi lớn đã bị ai đó xẻ làm đôi,Helena dong mắt nhìn quanh một lượt.

    Làng Dritch nằm trên một dải đất bằng phẳng, dựa lưng vào phần chân phía nam của một ngọn đồi thấp. Xung quanh làng được bao phủ bởi phiến rừng cây Dragobane lá đỏ, tạo thành tấm chắn thiên nhiên ngăn cách nơi này với thế giới bên ngoài; hẳn nhiên, ngoại trừ con đường mòn khá rộng được mở ra tại hướng đối diện ngọn “núi song sinh” nơi Helena đang đứng.

    Phía trên ngọn đồi thấp kia, cũng rậm rạp từng cây Dragobane cổ thụ với kích thước không giống bình thường - cao hơn gấp đôi chủng loại của chúng bên dưới. Đặc biệt, nhóm cây Dragobane mọc xung quanh khu vực đỉnh đồi là khổng lồ hơn cả, trông giống như hình ảnh những vị vua trong thần thoại đang đứng dõi mắt xuống quan sát thần dân của mình. Những khi có gió mạnh thổi qua, ngay trong lúc mặt trời đang tỏa ánh nắng chói chang, vô số tấm lá cây đỏ rực mọc ra từ những cành gỗ vững chãi lại thoải mái đung đưa, tạo cảm giác như cả ngọn đồi cùng ngôi làng Dritch bên dưới đều đang bị một ngọn lửa khổng lồ nuốt chửng. Đẹp và kỳ vĩ đến lạ lùng!

    Phía trong làng Dritch được chia làm ba khu vực chính - một sự phân tầng rõ ràng và khá dễ nhận biết về nơi ở, nơi trồng trọt và khu vực chăn nuôi. Những mái nhà lợp ngói đất nung san sát nhau, nằm nép vào góc phía tây - đây là nơi tụ cư của con người, và cũng chính là điểm bắt đầu của con đường mòn độc nhất thông với thế giới bên ngoài. Trông yên bình và có phần buồn tẻ. Không hiểu bằng cách nào mà những con người nơi này lại có thể chôn chặt cuộc đời vào một vùng đất nhỏ bé như thế? Sự yên bình sẽ chỉ có ý nghĩa nếu đến sau nhiều giông bão; thế nên, nếu suốt cuộc đời cứ bình yên mãi thì nhàm chán quá! Vậy, hóa ra, sự xuất hiện của con rồng nọ có khi lại hay ho, ít ra thì việc ấy sẽ khiến người dân nơi đây biết đến cảm giác phải xoắn xuýt lên mà tự vệ. Vừa đưa mắt nhìn, Helena vừa nghĩ đủ thứ linh tinh, rồi bật cười khi nhận ra bản thân mình đang ngẫm ngợi về một khoảng thời gian dừng lại sau chuỗi ngày dài rong ruổi. Có lẽ, cô cũng mệt mỏi rồi!

    Hơi chếch về hướng bắc, nằm dựa vào chân ngọn đồi thấp là một khoảng lớn ruộng lúa mì vàng óng sắp tới ngày thu hoạch - nguồn lương thực chủ yếu cung cấp cho cả làng. Helena biết vậy, bởi theo cô tìm hiểu thì ngay từ thời xa xưa, người dân làng Dritch không mấy khi giao thương với khu vực lân cận.

    Theo người đưa tin của Công hội Săn tiền thưởng mà Helena đã gặp trước khi lên đường đến nơi này, nguyên nhân của hiện tượng trên một phần là bởi vị trí của làng Dritch nằm tương đối biệt lập, gây khó khăn cho quá trình di chuyển. Thế nhưng, quan trọng hơn cả, là bản thân người dân nơi này dường như cũng chẳng hứng thú liên lạc với thế giới bên ngoài. Họ chủ yếu sinh sống theo mô hình tự cung tự cấp. Đó đã là sự lựa chọn của tổ tiên họ từ rất lâu rồi, cho tới bây giờ, dù vẫn làm theo truyền thống nhưng chưa chắc đã có mấy người còn nhớ được căn nguyên. Nguồn thực phẩm chủ yếu nuôi sống dân làng Dritch chính là những vựa lúa mì trĩu hạt, cùng đàn bò mộng mà họ chăn thả trên bãi đất trống còn dư lại.

    Bên ngoài rặng cây Dragobane là một thảo nguyên rộng mênh mông nhưng không phải quá bằng phẳng, mà hơi dốc thoai thoải về hướng tây, nơi bị chặn ngang bởi nhánh nhỏ của dòng sông Volkage. Phía bên kia, cách bờ sông không xa, sừng sững một ngọn núi cao như chạm tới tận mây, với phần chóp núi quanh năm bị băng tuyết bao phủ trắng xóa. Có lẽ, trước khi bị rồng tấn công thì thảo nguyên phía dưới chính là bãi chăn thả bò mộng của người dân làng Dritch, còn nước dòng sông Volkage thì được họ sử dụng cho cuộc sống sinh hoạt hằng ngày.

    Thế nhưng, giờ đây, trên thảm cỏ xanh mênh mông tựa bức tranh đẹp tuyệt vời do chính tay mẹ thiên nhiên vẽ lên ấy, lại đang điểm xuyết từng đốm đen xấu xí thỉnh thoảng vẫn có khói trắng bốc lên; đặc biệt khu vực nằm giữa làng Dritch và nhánh sông Volkage thì hình ảnh này càng xuất hiện dày hơn. Helena hiểu, đây chính là dấu tích còn lại sau những cuộc tấn công của rồng. Nhưng hiện giờ, quan sát cả bốn phía, cô chẳng thấy một dấu hiệu nào của sinh vật khổng lồ đó cả.

    - Nếu đúng đây là làng Dritch, vậy thì sao họ lại bị rồng tấn công cơ chứ? - Câu hỏi của Jade kéo Helena về thực tại. - Những cây Dragobane kia dù không thật sự hữu dụng đối với hội Vệ Nhân, nhưng lẽ ra cũng đủ để khiến lũ rồng chủ động tránh xa, ít nhất là sau lần đầu chạm trán...

    - Không rõ lắm. Nhưng cảnh tượng này thì đúng là như thế thật. - Helena từ tốn nói. - Được rồi, suy nghĩ nhiều về một vấn đề chẳng hề có đầu mối chỉ tốn thời gian vô ích, giờ chúng ta nên tranh thủ xuống núi cho kịp trước khi mặt trời lặn.

    - Cậu nói đúng. - Nhìn về phía ngôi làng còn cách nơi đang đứng khá xa, Jade gật đầu đồng ý, rồi quay sang Helena hỏi. - Vậy còn Dực Long thì sao? Nếu những lời tên Ine kia nói là sự thật, thì con rồng sống tại vùng này không hề đơn giản...

    - Vậy thì cậu đã quên, nhóc này thông minh cỡ nào!

    Helena mỉm cười, quay lại nhìn âu yếm rồi đưa bàn tay ra vuốt ve đầu Dực Long; trong khi con vật khổng lồ cứ lim dim mắt tận hưởng cảm giác được nựng nịu. Bất chợt, cô đưa mắt nhìn ra xa, khẳng định.

    - Hơn nữa, nhiệm vụ lần này có lẽ sẽ cần tới sự giúp sức của Dực Long...

    ***

    Trời đã về chiều. Quan sát rặng cây Dragobane lá đỏ trải dài phía xa, Jade ước lượng khoảng cách dẫn tới làng Dritch. Có lẽ còn chừng một dặm nữa. La liệt trên đường là những thân cây cháy xém, tỏa ra từng tia khói mỏng, mang theo thứ mùi khét lẹt kèm cảm giác cay cay nơi khoang mũi vô cùng khó chịu.

    - Chắc là dấu vết còn lưu lại của lửa rồng. - Jade nhăn mặt nói.

    - Đúng thế. - Helena cau mày đáp. - Dựa vào mùi còn lưu lại, lần cuối cùng con rồng đó tấn công nơi này chắc khoảng bốn ngày trước.

    - Nhìn kìa! - Nhận thấy sắc mặt Helena có vẻ còn khó chịu với mùi này hơn cả mình, Jade nén tiếng phàn nàn, chỉ đảo mắt nhìn quanh cho tới khi phát hiện ra vài điểm đáng ngờ. - Những thứ kia, dường như là...

    - Xương của bò mộng! - Helena khẳng định. - Nếu tôi đoán không lầm, thì mục tiêu của con rồng đó là hai con bò mộng này. Chỉ chúng mới đủ khả năng lấp đầy cái dạ dày khổng lồ của nó.

    - Vậy cậu nghĩ, chúng ta có nên vào làng... - Jade đang nói dở câu thì nghe thấy những thanh âm nhốn nháo từ xa vọng lại. - Chuyện gì thế nhỉ? Đừng nói là...

    - Cậu chờ ở đây, để tôi tới xem sao. - Helena nói nhanh, rồi không đợi Jade trả lời, cô lao về phía trước.

    Những tiếng hét thất thanh, những lời réo gọi hoảng loạn, tiếng gia súc kêu ầm ĩ…; tất cả hòa vào nhau, tạo thành mớ tạp âm hỗn độn mang tên kinh hãi và không biết đến khi nào mới kết thúc. Thỉnh thoảng, giữa những thanh âm tuyệt vọng ấy, lại đệm thêm vài tiếng hống trầm thấp của loài quái thú chẳng biết tên. Dẫu vậy, bằng kinh nghiệm lâu năm của một đội trưởng đội săn Rồng, Helena có thể đoán ra, kẻ thù nào đang đón đợi mình ở phía trước.

    *

    Vừa vượt qua rặng cây Dragobane lá đỏ chắn ngang tầm mắt, Helena lập tức nhìn thấy một sinh vật khổng lồ đang sải cánh bay là là mặt đất. Thỉnh thoảng nó lại phát ra những tiếng rống trầm đục - thanh âm đủ khiến cho nhiều kẻ mất dũng khí, và trong đầu sẽ chẳng còn suy nghĩ nào ngoài chạy trốn thật nhanh.

    Con rồng rất lớn. Nhìn cảnh tượng nó sải cánh bay chẳng khác nào hình ảnh một quả núi biết bay vậy! Sải cánh dài căng rộng khiến một khoảng đất bên dưới như chìm trong bóng tối. Trong lúc bay, cái đuôi của nó vẫn lên xuống nhịp nhàng theo từng cú đập cánh, làm cho bầu không khí xung quanh càng trở nên ngột ngạt, căng thẳng vì sự nguy hiểm cứ tăng dần lên theo từng nhịp đuôi quật xuống. Cảm tưởng con quái thú có thể tấn công những người dân yếu ớt bên dưới bất cứ lúc nào.

    Thế nhưng, chẳng hiểu tại sao, phần đông dân làng Dritch không dáo dác chạy như kiểu những con người tìm cách tự bảo vệ mạng sống của mình trước một mối đe dọa to sừng sững và có thừa khả năng giết cùng lúc nhiều người kia. Trái lại, họ chỉ đang gắng sức trấn an những con bò mộng, cố kéo chúng quay trở lại hướng rặng cây Dragobane, dù cho trong tiếng la hét rõ ràng mang rất nhiều sắc thái kinh sợ. Cá biệt, cũng có vài người như tê liệt - không la hét, không cử động, thậm chí không có lấy một nét biểu cảm hoảng sợ trên gương mặt - có lẽ, đây là lần đầu họ phải đối mặt với con quái thú khổng lồ này. Con người đôi khi rất buồn cười, khi chưa thật sự biết mối nguy hiểm này lớn đến mức nào, họ thậm chí sẽ chẳng biết nên lo sợ kiểu gì.

    Bỗng, tiếng rống vụt tắt, thay vào đó là những tiếng rít gắt gao, nghe như một ấm nước đang réo sôi trên bếp lửa không giảm nhiệt. Từ trong khóe miệng con quái thú, chẳng biết từ lúc nào đã nhô ra hai đường dẫn khí nhỏ. Bằng kinh nghiệm của mình, Helena biết loài rồng không thể trực tiếp khạc ra lửa như người ta vẫn đồn đại; chúng chỉ có thể phun ra một hỗn hợp khí màu nâu xám thông qua hai đường dẫn giấu kín trong khoang miệng. Khi tiếp xúc với không khí bên ngoài, hỗn hợp khí này sẽ bắt cháy, lập tức bùng lên, tạo thành ngọn lửa vô cùng khó dập tắt, mà người ta thường gọi là lửa rồng.

    Quan sát hướng tấn công của con rồng, Helena lờ mờ nhận ra, mục đích thật sự của nó là muốn ngăn dân làng lùa đàn bò mộng về phía rặng cây Dragobane. Từ đây cũng có thể hiểu, con rồng này sẽ chỉ ăn thịt động vật; nhưng điều đó không có nghĩa rằng nó sẽ không làm hại con người.

    Giữa lúc dân làng đang nháo nhác kéo đàn gia súc tháo chạy, một đứa trẻ lạc mẹ ốm nhom chẳng biết đã ngã sõng soài xuống đất, ngay bên cạnh là một con bò mộng đã bị bỏng hai chân và mất khả năng di chuyển. Quá hoảng sợ, thằng bé chẳng thể kêu khóc nổi nữa, chỉ trơ mắt nhìn bộ vuốt khổng lồ đang chĩa về phía mình. Mục tiêu thật sự của nó là chú bò mộng bị thương, thế nhưng cứ đà này thì cả cơ thể nhỏ bé của đứa trẻ lạc mẹ cũng sẽ phải nằm gọn trong lòng bàn chân sau của con quái thú. Mà, nơi đó lại cách quá xa chỗ Helena đang đứng khiến cho cô dù muốn giúp cũng lực bất tòng tâm. Luyện tập đủ để trở thành một chiến binh, không có nghĩa con người chỉ tập luyện để mình giỏi điều khiển binh khí, thừa dũng cảm để dám lao vào một cuộc chiến sống còn; là chiến binh, đôi khi phải học cách tính toán nhanh để chấp nhận - chấp nhận mặc kệ một nạn nhân nào đó, khi bản thân chắc chắn chuyện giải cứu là không đem lại kết quả gì, ngoài mất thời gian. Lúc này, hỏi Helena có đau lòng, có xót xa cho đứa trẻ kia không? Câu trả lời chắc chắn là có; thế nhưng, ngoài đứng yên để tính toán cho sự an nguy của những người khác, cô chẳng thể làm gì hơn cho cậu bé cả.

    Ngay khi mọi chuyện tưởng chừng đã quá muộn, một vóc dáng nhỏ bé vô cùng quen thuộc bất thình lình búng mình về phía đứa trẻ, thộp nhanh lấy nó, rồi lăn sang bên cạnh, trong đường tơ kẽ tóc tránh được cú vồ mồi của con rồng. Những chiếc móng khổng lồ sắc nhọn lập tức cắm sâu vào tấm thân béo ngậy của chú bò mộng, rồi nhanh chóng rút ra. Rõ ràng, con quái thú vừa đảo mắt tìm một mục tiêu khác. Dĩ nhiên,bản năng của rồng là săn mồi, và một con bò mộng đã chết thì sẽ chẳng thể trốn đi đâu được nữa.

    Quan sát hành động đó, Helena nhận ra, không chỉ quá to lớn so với đồng loại, con rồng mà cô sắp phải đối mặt còn sở hữu trí thông minh vượt xa mức bình thường. Trong khi, xưa nay, mặc dù được đánh giá là một trong những loài sinh vật huyền bí nguy hiểm bậc nhất, nhưng trong cuốn sách mà các trưởng lão hội Vệ Nhân biên soạn, khả năng suy nghĩ của chúng chỉ được xếp ngang bằng với một đứa trẻ lên hai mà thôi! Cụ thể hơn, mỗi khi tóm được con mồi, một con rồng bình thường sẽ lập tức ngấu nghiến đến hết rồi mới chuyển sang mục tiêu tiếp theo; trong khi con rồng này lại hết sức bình thản khi đưa ra quyết định để món ngon này lại và tìm kiếm thêm vài món ngon khác cho bữa ăn của nó ngày hôm nay. Tuy nhiên, cô cũng không có thời gian để suy nghĩ quá nhiều.

    Nhiều thông tin khẳng định rằng, con rồng này chưa từng tấn công người dân, nhưng hôm nay mọi việc có vẻ sẽ khác. Dường như cảm thấy bị xúc phạm bởi hành vi của Jade, con rồng đột ngột dừng việc truy đuổi đàn bò mộng đang trốn chạy lại; nó rạp cả thân hình khổng lồ xuống, nhìn chằm chằm vào hai bóng người nhỏ bé bên dưới, khóe miệng hơi há r1a, chực phun lửa thiêu cháy Jade cùng đứa trẻ lạc mẹ.

    Helena nhận ra ngay điểm bất thường, và ngay lập tức cầm kiếm lao nhanh về phía con rồng đang cúi xuống. Trên từng bước chạy, Helena tính toán đủ tốc độ của mình, vị trí của Jade và đứa trẻ; cô đảo mắt quan sát. Khi còn cách đối thủ vài chục bước nữa, Helena quyết định vòng hướng chạy thêm một đoạn hình cung; đoạn đường sẽ xa hơn, nhưng nơi góc chéo ấy có một phiến đá lớn, sẽ là điểm tựa để cô có thể búng mình lên cao và ra đòn. Chỉ khi tung được đòn vào điểm yếu trên cơ thể nó thì mới mong thay đổi được tình thế. Thế nhưng, đúng lúc Helena vừa chuyển chệch hướng, lao về phiến đá thay vì lao thẳng vào con rồng, một hòn đá cỡ nắm tay người trưởng thành sượt qua con vật, khiến cho cả con quái thú và Helena đều khựng lại, quay đầu nhìn.

    - Đằng này! - Người vừa ném đá thét lên, tay huơ huơ như muốn khiêu khích.

    Tuy nhiên, con rồng chẳng buồn để tâm, khinh bỉ liếc qua rồi lại nhìn xuống nơi mà Jade cùng cậu bé lạc mẹ đang đứng. Đến tận lúc này - sau vài vòng cuộn đứa trẻ trong lòng và lăn tránh xa khỏi con quái thú - Jade mới kịp đỡ đứa trẻ đang hoảng sợ đứng dậy. Nhưng, họ vẫn chưa thể chạy thoát thân. Và mỗi cử động của Jade, cho dù là nhỏ nhất, lúc này cũng trở thành sự khiêu khích tột độ với con vật khổng lồ đang sẵn sàng quật nát cả thế giới kia. Nó bắt đầu cựa quậy khi miệng rít lên vài tràng đe dọa. Thấy thế, Helena càng cố lao nhanh về phía trước. Có lẽ, một nhát chém bằng lưỡi kiếm Hắc Diện Thạch sẽ đủ để thu hút sự chú ý của con rồng, tạo cơ hội cho Jade và đứa trẻ tìm nơi ẩn nấp.

    Tuy nhiên, Helena chưa kịp thực hiện những tính toán trong đầu, thì một hòn đá lớn nữa từ đâu bay tới, trúng đầu con rồng khổng lồ.

    - Đồ thằn lằn ngu ngốc, ở đây cơ mà! - Gã thanh niên tóc đỏ lại gân cổ hét.

    Lần này, sự khiêu khích của anh chàng đã có tác dụng. Bỏ qua việc dùng ngọn lửa khủng khiếp của mình để thiêu rụi hai đứa trẻ loài người nhỏ bé trước mặt, con rồng đột ngột quay lại, hống lên một tiếng trầm thấp. Tiếp theo, một lưỡi lửa màu vàng kim xen sắc trắng bạc phụt ra từ miệng con quái thú, phóng thẳng về hướng gã thanh niên tóc đỏ đang đứng.

    Thế nhưng, anh chàng kia cũng chẳng phải kẻ ngốc. Ngay lúc con rồng mới hống lên đe dọa, anh ta đã lập tức búng người, lăn trên cỏ. Vì lẽ đó, khi ngọn lửa rồng ào tới thì anh chàng đã lồm cồm bò dậy tại vị trí cách đám cỏ cháy đen tầm bốn bước chân. Và, dường như đã tập luyện rất nhiều lần từ trước, ngay lúc mới lấy lại thăng bằng, anh chàng nọ liền vụt về phía trước, mục tiêu chính là nhánh sông Volkage hiền hòa chảy vắt qua thảo nguyên xanh mướt.

    Với trực giác của một chiến binh dạn dày kinh nghiệm, Helena nhận ra, có vẻ con rồng này còn chưa thật sự quen với kích thước khổng lồ của nó - một hiện tượng chỉ có thể xảy ra khi kích thước của con quái thú mới đột ngột gia tăng trong khoảng thời gian gần đây. Đó là lý do mà tất cả mọi động tác của con quái thú đều rất vụng về và nhiều phần lúng túng.

    Bằng chứng là sau khi lưỡi lửa của mình không thể liếm trúng kẻ khiêu khích đáng ghét, con rồng đã gặp khó khăn trong việc bay trở lại bầu trời, hòng truy đuổi mục tiêu. Chính nhờ vậy mà chàng thanh niên tóc đỏ mới có chút thời gian ngắn ngủi để kéo giãn khoảng cách; nếu đây là một con rồng khác, thuần thục hơn ở những cuộc săn mồi có phản kháng từ nạn nhân thì anh chàng có lẽ đã bỏ mạng trước móng vuốt sắc bén của con quái thú. Dẫu thế, với tốc độ chạy không mấy ấn tượng kia, chẳng bao lâu nữa, anh chàng sẽ bị con rồng đuổi kịp, và khi đó thì khó có cơ hội thoát được luồng lửa từ trên cao dội xuống!

    Nhận thấy đốm lửa màu vàng kim đã bắt đầu lấp lóe trong miệng con rồng mà anh chàng tóc đỏ vẫn còn cách bờ sông một quãng, Helena quyết định rất nhanh. Dồn toàn bộ lực vào cánh tay phải, Helena ném thanh Hắc Diện Thạch trứ danh về phía trước. Thanh kiếm màu đen tựa như một tia chớp âm u xé rách ráng trời chiều đỏ thẫm, đâm thẳng vào vị trí khớp xương nối giữa chiếc cánh khổng lồ bên phải và lưng con vật - điểm yếu của loài rồng. Nếu trúng mục tiêu, món vũ khí sắc nhọn đã đi theo Helena từ nhỏ sẽ thừa sức khiến cho bất kỳ con rồng nào cũng tạm thời mất khả năng bay lượn. Và dĩ nhiên với cơn đau ấy thì nó cũng chẳng thể ngay lập tức tấn công anh chàng tóc đỏ đang hì hục chạy một cách thảm hại kia.

    Thế nhưng, kẻ thù mà Helena đang đối mặt không phải một con rồng bình thường! Thanh kiếm đã đem về cho Helena bao chiến công, từng lấy máu biết bao sinh vật huyền bí, nay lại chỉ có thể để lại trên phần vảy bảo vệ vốn dĩ khá mỏng manh của con rồng kia một vết cắt mờ nhạt, không đủ lực sát thương. Thật thì Helena có phần sốc khi nhìn thấy hình ảnh thanh kiếm quý của mình lao đến rồi bật ra, rơi xuống đất mà chẳng gây bất cứ hề hấn gì cho con rồng. Nó cũng vô dụng y hệt hai hòn đá của chàng thanh niên kia mà thôi!

    Tuy nhiên, một chút nhói đau đó cũng đủ để tạm thời thu hút sự chú ý của rồng. Giữa không trung, con quái thú hơi khựng lại, nhưng rất nhanh sau đó, cánh nó bắt đầu điều chỉnh để bay ngoặt về phía sau, đôi con ngươi khổng lồ nhìn chòng chọc vào thân hình nhỏ bé của Helena bên dưới. Rồi, chẳng đợi thêm, một lưỡi lửa màu vàng kim pha chút sắc trắng từ trên trời liếm xuống, khiến cho cả mảng cỏ lớn xanh mướt lập tức chuyển sang màu đen chết chóc.

    Dẫu vậy, lần thứ hai liên tiếp, ngọn lửa rồng lại không thể tìm tới mục tiêu. Bằng một động tác tung người về phía trước vô cùng nhanh nhẹn, Helena dễ dàng tránh thoát đòn tấn công tương đối vụng về của đối thủ. Rõ ràng, hành động này của cô khiến con rồng bối rối thật sự. Thông thường, bất kỳ một sinh vật nào đứng trước hoàn cảnh này, nếu có thể tránh, họ sẽ nhảy lùi, hoặc hiếm hoi sẽ nhảy sang một bên; Helena lại nhảy thẳng về phía trước, dùng chính thân hình của con rồng làm nơi che chắn cho mình. Điều này cũng có nghĩa, hoặc đối thủ có thể gập đầu xuống bụng, hoặc phải quay người ngược trở lại; mà với sự vụng về của con vật khổng lồ này, thì chừng ấy thời gian là quá nhiều cho nữ chiến binh. Helena tuồn người xuống dưới phần bụng phủ đầy vảy cứng màu đen của con quái thú, nhanh chóng lao về phía bờ sông đã ở gần ngay trước mặt.

    - Nhanh! Nhanh lên! - Anh chàng tóc đỏ lớn tiếng hét, tay phải vẫy vẫy ra hiệu cho Helena nhảy xuống.

    Hẳn nhiên, chẳng cần gã thanh niên hướng dẫn, Helena cũng biết cần phải làm gì. Tuy nhiên, có lẽ do vẫn cảm kích vì hành động vô cùng dũng cảm của anh chàng lúc trước, nên ngay sau khi nhảy xuống nước, cô vẫn dành cho gã một ánh mắt hàm ơn. Rồi cả hai lặn sâu xuống; lúc này, phía trên mặt nước vẫn lóe lên từng tia sáng màu vàng kim xen lẫn sắc trắng bạc - bằng chứng cho thấy con rồng vẫn đang giận dữ khạc lửa.

    Đợi tới khi phía trên đã yên ắng được một lúc, cả hai mới bơi ngược về phía thượng nguồn, rồi khẽ khàng nhô đầu lên khỏi mặt nước, ẩn mình sau đám lau sậy rậm rạp. Đập vào mắt hai người là hình ảnh con rồng đang đánh chén chiến lợi phẩm.

    - Con rồng chết tiệt! - Gã thanh niên tóc đỏ lầm rầm, giọng tuy nhỏ nhưng không giấu nổi sự căm tức.

    Rồi cũng đến lúc con quái thú kết thúc bữa ăn. Sau tiếng rống thỏa mãn, nó chầm chậm đập cánh, nâng cả cơ thể khổng lồ trở lại bầu trời, bay về phía bờ sông Volkage. Thấy vậy, không ai bảo ai, cả Helena và anh chàng tóc đỏ đồng loạt lặn xuống, chỉ nhoi lên một chút để thở và quan sát động tĩnh.

    Quả nhiên, chỉ vừa di chuyển được một quãng ngắn, con rồng đột ngột dừng lại, bất thình lình phun một luồng lửa xuống nền cỏ vốn đã cháy đen bên dưới, rồi đủng đỉnh bay về hướng ngọn núi bạc đầu phương xa...
     
  17. Ratlalichsu

    Ratlalichsu Mầm non

    Đơn này quá nguy hiểm
     
  18. Tackebeolu

    Tackebeolu Mầm non

    truyện cuốn hút dã man
     
  19. augustus1999

    augustus1999 Mầm non

    Con rồng đã xuất đầu lộ diện
     
  20. shirouchan126

    shirouchan126 Mầm non

    Có rồng rồi~
     

Chia sẻ trang này